Bảng giá | Đăng ký | Đăng nhập

Tôi Là Đàn Bà_Chap 2


Sáng hôm sau, bắt đầu 1 ngày mới. Mới 7h sáng .
" Nhớ nơi đây cùng hạt mưa tuyết rơi êm đềm, tuyết rơi rơi, tuyết đơn côi ..." _ Chuông tin nhắn reo lên inh ỏi làm phá tan giấc ngủ ngon lành của nhỏ.
Nhỏ nheo mắt mò tìm cái điện thoại xem nó đang ở xó nào?
" Người iu hờ " - Ti hon day chua? nhanh nhanh day anh dua di an sang, ngu ngon ko nhoc?
Nhỏ ú ớ mắt vừa nhắm vừa mở cố nhắn lại cho Việt trong cơn mê ngủ chưa dứt.
Chuông tin nhắn của Việt reo lên " Sorry sorry sorry baby ..."
"Tí hon" - Day j som the? Oap , bun ngu wa. Bo ko đi lam hay sao?
1p sau chuông tin nhắn nhỏ lại reo làm nhỏ thức giấc lần 2.
"Người iu hờ" - Thang nay A duoc nghi xa hoi, vua hoan thanh xong album vol6 nen dc tung tang quay fa! Chuan bi di A wa dan di choi.
"Tí hon" - The a? Ty mua dia ve nghe thu. Biet nha ko ma doi den?
"Người iu hờ" - Thi dung o cai hem hom qua cho nhoc ve do.
"Tí hon" - Luoi lam, ko di dau.
"Người iu hờ" - Koi nhu anh nan ni nhoc luon do, di ma. A doi bung sap xiu roi day nay, ma xiu la ko co suc hat thi hat se ko hay dau, hic hic.
Ôi! Anh chàng này cũng là 1 thợ cưa ko vừa đâu nhở
"Tí hon" - Fu ! Thoi cung dc , 15p nua o hem , ok ?
" Người iu hờ " - Hihi , oki honey. _ Việt nhăn răng cười khoái chí như lượm được mấy đồng tiền lẻ ko bằng. Tranh thủ đi thay đồ và phóng xe tới chỗ hẹn.
Còn nhỏ thì bước chậm rãi xuống giường, mở cửa sổ và vươn mình hít hít thở thở bầu ko khí trong lành buổi sáng sớm. Nhỏ ngáp dài, ngáp ngắn rồi lon ton chui vào toilet đánh răng rửa mặt sạch sẽ.Đến công đọan kế tiếp, ngồi vào gương chải tóc gọn gàng và tự chọn 1 bộ quần áo theo ý thích.
Khác hẳn với hôm qua là 1 bộ đồ đen từ đầu đến chân thì hôm nay nhỏ chơi nguyên 1 bộ toàn trắng là trắng.
Việt đã đứng chờ sẵn ở hẻm 5p rồi! Nhìn xa xa. Ồ ! 1 cô nhóc tóc nâu buộc cao gọn gàng cùng với 1 cái áo thun trắng in nguyên 1 chứ " Hurt " to đùng trước ngực, phối thêm 1 cái quần sọc trắng và 1 đôi giày trắng tinh. Tay ôm chặt chú gấu màu nâu đậm trông rất là Teen Girl.
- Phải tí hon ko nhở? _ Việt banh mắt dòm thật kỹ.
Sáng sớm khu phố đầy những người qua lại, ai cũng phải ngước nhìn nhỏ, lắm chàng nhìn ko chớp mắt và buông vài lời cưa cẩm.
Việt thấy thế liền rồ ga chạy vèo lại gần đám thanh niên dê xồm kia. Còn 1m nữa là tới Việt hét to.
- "Em yêu"
Eo ôi ! Rùng cả mình, gịong nói ngọt đến chảy cả mỡ. Ý quên , Việt có kí mỡ nào đâu mà chảy chứ . Việt đang muốn dẹp lọan rồi rước nàng về dinh đây mà.
Mấy cậu con trai kia quay qua nhìn, đập vào mắt là 1 anh chàng thật bảnh bao nhìn rõ là quen đang lái 1 chiếc Dylan trông thật oách. Hình như mấy cậu kia đã nhận ra Việt , chưa chắc tụi nó hâm mộ , con trai mà. Cứ thế im im 4 cậu dzọt lẹ.
- Ghê quá đi _ Nhỏ nhíu mày.
- Hehe! Ai biểu la liếm bạn gái anh chi.
- Hơi đâu để ý.
- Anh ko thích. Lên xe nào.
Nhỏ lóc lên xe ngồi như tượng, Việt thì vô tư phóng vèo nha khỏi hẻm để đi đến nơi định sẵn trong đầu.
- Nhóc khoái làm người khác choáng nhỉ?
- Gì choáng?
- Biến đổi phong cách đến khó lường. Mà là người yêu anh rồi ăn nói nhẹ nhàng tý cô nương.
- Ko quen. _ Nhỏ phũng mặt.
- Thôi đc rồi,người lớn sẽ dạy dỗ con nít vậy.
Nhỏ vỗ 1 cái thật mạnh vào vai Việt .
- Bốpppp. Ăn đạp giờ, vớ vẩn, ai con nít?
- Ui za, Nhóc chứ ai , kaka.
- Xí !!!!
- Ấy , sém tý anh lại quên . Goát zo nêm?
- Vẽ chuyện , anh với chả em. An _ 1 câu trả lời ngắn gọn , xúc tích , rõ nhưtrăng rằm.
- Cái gì An? _ Việt quay nhẹ đầu về sau để hỏi cho rõ.
- Việt An.
- Oạch! Sốc _ Việt vẩy tay ra sau chạm nhẹ vào mặt nhỏ.
- 35.
- 35 gì ?
- Đần thế, khai thật đi. Anh học hết cấp 1 chưa? Nhà giàu nên quăng tiền để đc leo lớp à? cái đấy mà cũng ko biết, đần.
- Ko biết thật mà _ 35 là cái quái gì nhở , Việt lẩm bẩm.
- Chơi đề thử đi, biết ngay.
- Đề đóm gì trời, anh chưa muốn ngửa nón đi ăn xin. Em là 1 cao thủ đề giấu mặt đấy hử, haha _ Việt cười dòn giã làm nhiều người xung quanh nhìn ko chớp mắt.
- Vớ vẩn, nghe lỏm thôi, hì _ Nhỏ nhe hàm răng trắng tinh.
- Thế 35 là gì?
- Nói đừng giật mình, 35 là ... DÊ _ Nhỏ bịt miệng cười vui.
- Khuyến mãi cho điều nữa. 75 là DÊ CỤ _ Lần này nhỏ cười thành tiếng luôn.
- Ặc! Anh mà dê á? oan ức quá, nãy giờ đụng chạm gì nhóc đâu mà mang tiếng thế trời _ Việt mếu mỏ giả bộ nước mắt cá sấu.
- Nãy đụng vai đấy còn gì ?
- Ọach! Đầu hàng.
Mất khoảng 15p để đến được tiệm cafê Rainbow nằm ở quận 3.Nhỏ và Việt chọc nhau ì xèo trên suốt chặng đường.Mới bước xuống xe,bất chợt 1 đám người kéo nhau chạy ùa lại.
- Á ! Anh Nguyễn Việt , cho tụi em xin chữ ký và chụp hình chung đi. _ Cả đám nữ xôn xao cả lên.
Nhỏ bị đẩy ra xa,Việt cố nắm tay lại nhưng ko được. Ko còn nào khác Việt đành phải yên vị trong vòng vây dày đặc của fan đang nhốn nháo ở trước tiệm café.Mặc dù vậy ánh mắt của Việt ko ngừng liếc tìm nhỏ.
Nhỏ thừa biết Việt đang khó xử như thế nào nên cũng nở 1 nụ cười thật tươi với ngụ ý " Tôi ko sao, đừng lo ".
10p sau đám đông từ từ giải tán.Việt nhanh chân dzọt lẹ về phía nhỏ rồi thở phào nhẹ nhõm.
- Anh xin lỗi.
- Ko sao, ca sĩ mà,vào thôi.
Việt nắm lấy tay nhỏ tìm 1 chiếc ghế đôi đủ cao trên tầng thượng để nhìn đc cảnh xe cộ qua lại tấp nập.Cả tiệm ai cũng nhìn,nhất là mấy cô phục vụ ... họ cứ tranh nhau qua order cho Việt.
- Anh cho em xin chữ kí nhé _ 1 cô gái nhẹ nhàng đưa cuốn sổ màu hồng đặt ngay lên bàn.
- Xin lỗi! Việt đang đi với bạn gái,cô ý hay ghen lắm,hôm khác nha bạn. _ Giọng Việt ôn tồn đáp và nở 1 nụ cười quyến rũ khiến ko ai nỡ chối từ.
- Vâng _ Cô gái liếc nhìn nhỏ với ánh mắt ghen tị.
Nhỏ thì cố làm ngơ mọi sự chú ý và cười trừ cho qua chuyện.
- Này ! Ghen hồi nào? Tự nhiên lôi người ta ra đây rồi bị quăng nguyên cả tấn ghét vào mặt. Xí.
- Ko sao đâu, nhóc đừng để ý _ Việt nhăn răng cười khì khì.
- Sao ko đeo kiếng,bịt khẩu trang,đội nón để khỏi ai nhận ra? _ Nhỏ chống 2 tay lên bàn khẽ hỏi.
- Anh là thổ dân à? Ko thích, ngột ngạt, khó chịu, nóng nực lắm. Anh cứ thích để bình thường thế này,phơi cái bản mặt đẹp trai của mình ra thì đâu có tội,kaka. _ Việt tự tin thấy ghê luôn.
- Xấu ói mà bày đặt _ Nhỏ nguýt ngược cái mỏ lên trông rất ngộ.
- Haha! Đừng dối lòng, anh biết tỏng.
- Gớm... Mà này , tôi cũng muốn được làm ca sĩ như anh, hì _ nhỏ cười mỉm chi.
- Làm ca sĩ ko dễ đâu,cực lắm, phải trải qua rất nhiều khó khăn thử thách _ Triết lý con gà tây bắt đầu ...1...2...3.
- Biết,nhưng vẫn ham, ước mơ mà.
- Nhóc hát hay ko?
- Tạm.
- Hát thử anh nghe?
- Miễn.
- Thế sao cứ nằng nặc đòi lắm ca sĩ.
- Thích.
Những câu trả lời của nhỏ chỉ cụt ngũn trong vòng 1 chữ ko hơn ko kém .
- Còn lý do gì khác ko? _ Việt hỏi tiếp.
- Thế khi anh làm ca sĩ thì lý do gì?
- Sự nghiệp,tiền bạc và đam mê. Còn nhóc?
- "Ế CHỒNG" !!!!!
- Hả? _ Việt nhạc nhiên vì câu trả lời rõ là hài của nhỏ.
- Tại sao ?
- Vì chỉ khi làm ca sĩ tôi mới wên đi chính mình,chỉ biết hát và hát thôi. Hơn nữa ca sĩ còn bận bù đầu bù cổ lo cho sự nghiệp chã quan tâm đến gia đình nên chả ma nào rước.
- Cốppp ! _ 1 cái cốc vào đầu rõ là đau.
- Ái ui ! _ Nhỏ thét lên.
- Ê ! Hành hùng trẻ em à?Muốn xử bắn ko? _ Nhỏ cáu lên,đôi lông mày nhăn nhúm như mún nã đạn vào tim Việt.
Việt cười khoái chí.
- Đánh cho nhóc khôn ra, ai bảo làm nghệ thuật như bọn anh đều bị ế?
- Tự nhìn, tự thấy , tự nghĩ.
- Tiểu số thôi,đa số còn lại đều ao ước có 1 gia đình nhỏ hạnh phúc của riêng mình. Ca sĩ cũng là người bình thường, ai cũng khát khao điều đó _ Việt cười nhạt.
- Anh sẽ lấy ai?
- Xem nào , ... ừhm ... anh sẽ lấy Tí hon cá tính. _ Việt nhăn răng cười toe toét hoác cả mồm.
- Ko thích ăn cá, máy tính thì chã gặm được, nhường anh _ Nhỏ trả lời tỉnh bơ.
- Haha! Nhóc tếu nguyên 1 cục luôn, à ko , phải 10 cục mới vừa _ Việt cười sa sả mặc sự chú ý của những vị khách xung quanh.
- Dzô dziên ! Kệ tôi , lằng nhằng.
- Anh sẽ cưới nhóc , nhóc ko ế chồng , anh ko ế vợ. Anh chắc đấy. _ Việt tự tin chưa từng thấy, lúc này mà có vợt đập ruồi ở đây chắc Việt bẹp xép như con tép rồi
- Anh ko yêu tôi, tôi ko yêu anh , cưới khỉ. _ Nhỏ quay mặt đi 90 độ nhìn ra cảnh đường phố tập nập.
- Anh thích nhóc, và anh tin nhóc cũng sẽ thích anh.Nhiêu đó đủ để phát triển 1 tình yêu rồi _ Việt trả lời tự tin.
- Tự tin có thừa nhở?
2 người cứ đấu võ mồm ko ngừng mà mải quên gọi đồ măm măm luôn. 1 lát sau Việt mới nhớ ra và lật menu tìm món ăn ưa thích cùng nhỏ.
- Quên ! Anh mấy tuổi ?
- 26.
- Thật ko ? mặt như 62 ấy _ Thật ra 62 - 42 cơ, thế mà nhỏ giấu nhẹm cố tình ko khen
- Dối lòng Diêm Vương quẳng xuống chảo dầu chiên lên thành món " Tí hon chiên giòn " bây giờ, hà hà _ Việt vô tư cười như 1 đứa con nít mới đc cho cục kẹo ngọt.
Họ ngồi ở tiệm cũng gần 1tiếng, ngồi mòn ghế rồi , nhạc nghe nhàm lỗ tai rồi , xoắn đi thôi. Thế là 2 cô cậu lon ton đi dạo thành phố , ăn vặt từa lưa hột dưa quên béng cả thời gian. Mãi đến tận trưa khi đồng hồ điểm 12h.
- Hết tiền chưa ? _ Nhỏ hỏi khéo .
- Chưa , còn đầy. Nhóc muốn về à? Để anh đưa nhóc về ha , nhìn có vẻ mệt rồi đó.
- Vừa mệt , vừa đuối _ Nhỏ quăng vào mặt Việt 1 câu thẳng như ruột ngựa.
- Leo lên xe, anh chở về , ngủ 1 giấc tối anh đón đi chơi tiếp.
- Gặp lắm thế? Gia đình bỏ rơi , bạn bè xa lánh hử?
- Ai mà bỏ được anh , hì hì.
- Tối bận rồi !
- Bận gì?
- Ngủ.
- Như heo thế à? ngủ vừa thôi,khổ.
- Ko ngủ chứ biết làm gì ?
- Nhóc ko đi học đi làm gì à?
- Thất nghiệp.
- Ngành gì?
- Kinh tế đối ngoại.
- Wow ! Pro ghê , nhìn nhóc thế này ai tin.
- Ứ mượn tin, nhiều lời tổ mỏi mồm.
30p sau nhỏ đã có mặt ở trước hẻm gần nhà.Mới bước vào nhà ko có ai ở nhà hết, bố mẹ nhỏ đi làm rồi , còn chị gái đã đi lấy chồng vài tháng trước. Ngôi nhà vắng hoe, nhỏ lon ton lên phòng, mở cửa ra là nhào ngay tới cái nệm nằm xuống cái " Bịch"... 10p sau nhỏ nhắm mắt ngủ mất tiêu.
Trong khi đó thì Việt đang hối hả chạy lên công ty xem tình hình công việc thế nào rồi.
20p sau, Việt nhắn tin hỏi nhỏ ngủ chưa?
5p sau ko thấy trả lời. Việt nhắn thêm 1 tin nữa.
10p kế tiếp vẫn biệt vô âm tính. Việt quyết định alô luôn.Nhưng nhỏ vẫn ngủ say sưa ko nghe tiếng chuông điện thoại gì cả.
6h chiều rồi,nhỏ mở mắt tỉnh ngủ,định xuống nhà tìm nước mát uống cho đỡ khát thì nghe tiếng " tít tít " của "dế" đang kêu. Mò lại xem, 2 tin nhắn mới và 1 cuộc gọi nhỡ của " Người iu hờ ".Nhỏ bấm trả lời rồi quăng điện thoại lăn lóc trên bàn.
Nhật kí hôm nay của nhỏ :
"08/07/09.
Này nk! Hôm nay tao lại đi chơi với anh ta.Hôm nay cũng khá vui. Mà ngộ lắm mày à, sao khi ở bên anh ta tao quên hết mọi thứ, chỉ biết vô tư đùa giỡn vui vẻ thôi. Tuy 2 ngày qua thật ngắn ngủi nhưng dường như nó đã từ từ thay đổi tao của 2 năm trước.Lẽ nào, anh ta chính là anh Nam . Anh Nam đang hiện về đem tới hạnh phúc mới cho tao chăng?
Nhưng "Con đường để đến được hạnh phúc vốn dĩ ko trải toàn hoa hồng "...?"

Hãy Đăng ký ngay tài khoản để truy cập không giới hạn các dịch vụ:

Bí kíp yêu
Tin Hot
Phong thủy
Tử vi
Hướng nhà theo phong thủy
Nhạc
Phần Mềm
Java Game
Hình nền
...

Soạn: DKG gửi 8793 để đăng ký tài khoản truy cập

Lưu ý: Nếu bạn đã có tài khoản mời bạn Đăng nhập để sử dụng dịch vụ

Cùng chủ đề

(1 - 8 của 8)

Các chủ đề khác