Bảng giá | Đăng ký | Đăng nhập

Tôi Là Đàn Bà_Chap 3


Lại 1 ngày mới đến, vẫn như hôm qua. 2 người gặp nhau cùng đi ăn sáng,dạo phố như mọi ngày.Dường như khoảng thời gian này trở thành 1 chuỗi kỉ niệm đẹp trong lòng Việt và cả nhỏ.
Việt thầm nghĩ "Có lẽ mình đã tìm đc hạnh phúc của riêng mình".
Nhỏ lại nghĩ "Biết đâu anh ta chính là anh Nam của mình?".
2 người tạm biệt nhau vào khoảng tầm 11h trưa,Việt phóng xe về nhà, nhỏ cũng quay người bước về. Bỗng ...
- Ê nhỏ ! _ Từ đâu 1 cô gái ăn mặc rất stype,chị ta đeo 1 cái kính râm màu hồng đậm che hết cả khuôn mặt.
- Chị là ai?
- Chị là bạn gái Nguyễn Việt, cưng là đứa nào mà dám cướp bồ chị? _ Cô gái đanh đá chống tay vào eo hỏi.
- Ai cướp bồ chị? Tôi ko wen chị, mời đi cho. _ Trong đầu nhỏ thắc mắc , đây là ai ? có phải là chị hôm bữa nói chuyện với Việt ở công viên 23/9?
- Còn chối à? cưng có quan hệ gì với Việt? Cưng nghĩ cưng là ai mà dám bám vào bồ chị? _ Cô gái chỉ ngón tay trỏ vào trán nhỏ.
Nhỏ gạt tay bỏ ra.
- Bồ chị thì chị đi mà giữ,liên quan gì tôi.Tôi ko phải đứa dễ bị ăn hiếp đâu nhá _ Nhỏ cứng giọng làm chị ta hơi sượng.
- Tao chưa vả vào miệng mày thì mày chưa trừa cái tật tán trai nhỉ? Đồ mất dạy. _ Chị ta quát lớn làm người xung quanh để ý.
- Gì cơ ? Ai tán trai? Ai mất dạy? Chị ko muốn xách áo rách về nhà thì im miệng và biến đi. Tôi nghĩ khi chị phát ngôn ra những từ ấy thì chị cũng chẳng phải là loại có học đâu.
- Ơ ! Mày ngon , mày tin mày ko còn mặt mũi đi gặp Việt của tao nữa ko? _ Mắt chị ta liếc xéo trông thật gớm ghiếc.
- Tôi thách đấy _ Nhỏ vẫn bình tĩnh , nghểnh mặt lên cao và trả lời với giọng đầy khiêu khích.
- Mày ... tao ko muốn bẩn tay với hạng như mày.Khôn hồn thì biến khỏi Việt đi, ko tao ko để yên đâu.
- Đừng nhiều lời, đi cho.
- Tao xem mày còn kênh kiệu được tới bao giờ _ Vừa dứt lời chị ta quay ngoắt đi trông rất đỏng đảnh.
Còn nhỏ thì vẫn bình thản bước về nhà,nhỏ im lặng ko kể cho Việt nghe về cuộc gặp gỡ hôm nay.
Vài ngày sau.
Như thường lệ, Việt gặp nhỏ vào 7h sáng mỗi ngày và tạm biệt vào 11h trưa mỗi ngày. Nhỏ đang lon ton bước từ hẻm về nhà, bỗng từ trên cao rơi xuống 1 chậu hoa xương rồng, có lẽ điểm nhắm chính là nhỏ.1 cậu bé ngồi trước nhà đối diện hét to.
- Chị ơi ! Koi chừng trên cao...
Nhỏ liền quay sang nhìn cậu bé rồi nhìn theo hướng chỉ tay của cậu trên ngôi nhà cao tầng kia. 1 chậu hoa đang bay vèo xuống mặt đất sát chỗ nhỏ đang đứng, nhanh trí nhỏ lách qua 1 bên nhưng vị sức gió mạnh đã đẩy chậu hoa rơi xuống ngay vai nhỏ rồi rớt xuống đất vỡ tan tành.
Nhỏ quỵ hẳn xuống, lúc này trong hẻm chỉ có nhỏ , cậu bé và chậu hoa xương rồng bị vỡ.
- Chị có sao ko? _ Cậu bé hốt hoảng vội chạy lại hỏi.
- Chị ko sao, cảm ơn em.
- Chị đau lắm ko?
- Chị ổn ^^
- Nãy em thấy 1 anh áo đen ném chậu hoa từ trên cao xuống chị à.
- Vậy à? Cảm ơn em nhiều lắm, chị về nha. _ Tay phải nhỏ bám chặt vai trái chỗ bị thương và lặng lẽ bước về.
Thực ra sự cố vừa rồi là vô tình hay cố ý? Anh chàng áo đen kia là ai? Tại sao ném chậu hoa xuống? Có lẽ anh ta lỡ tay... Nhỏ cứ thắc mắc trong đầu.
May là bị vai trái chứ vai phải là ko làm ăn gì đc rồi ^^.
-----------------------------
Đón chào 1 ngày mới.
Vẫn thói quen , nhỏ mở cửa sổ và vươn mình hít thở ko khí trong lành buổi sáng nhưng hôm nay nhỏ ko thể , vì vết thương ở vai hôm qua càng lúc càng thâm đen và nhức nhối ê ẩm suốt cả tối hôm qua làm nhỏ ngủ ko nghiêng người người. Dù vậy nhỏ vẫn ráng cử động bình thường và mặc 1 chiếc áo thun hơi dài tay đi gặp Việt.
- Ngủ ngon ko nhóc? _ Việt vô tình vỗ nhẹ vào vai trái nhỏ.
- Á ! _ Nhỏ nhanh lấy tay phải vịn lại.
- Ủa ? Nhóc bị sao thế? Vai bị gì?
- Té cầu thang.
- Mở ra anh xem _ Việt có vẻ lo lắng.
- Ko cần.
- Ko đc _ Việt kéo nhẹ người nhỏ gần sát rồi vạch tay áo lên xem.
Vì quá đau nên nhỏ ko chống cự được gì.
Vết thâm sưng tấy và lan rộng ra bằng quả trứng gà, nhỏ đang đau lắm nhưng cố cương lên như kiểu " Ko có gì cả ".
- Ôi! Vết sưng to quá, nhóc bôi thuốc chưa? Còn bị chỗ nào nữa ko? Nói anh nghe _ Việt hỏi gấp gáp và cứ lấy tay xuýt xoa vết thương trên vai nhỏ như chính vai mình bị đau ấy.
- Vai thôi , hết rồi , đừng lo.
- Anh đưa em đi khám.
- Điên à? Vết thương bé tẹo, khám làm gì?
Việt ko thể ép nhỏ đi khám đc, nhỏ bướng lắm.SUốt buổi đi chơi Việt chăm sóc nhỏ như 1 đứa bé sơ sinh vừa lọt lòng mẹ.Nhỏ ko thích bị đối xử như vậy nhưng Việt cũng cứng đầu ko kém.
--------------------------
Ngay ngày hôm sau lại là bất ngờ nữa danh cho nhỏ. Lần này nhỏ bị 1 gã mặc áo đen , đeo kính đen lái 1 chiếc xe nouvo lao nhanh về phía nhỏ và cán 1 cú khá mạnh vào chân phải nhỏ.Tê tái ko kịp nhìn biển số xe, nhỏ bắt đầu nghi ngờ về 2 lần tai nạn vừa wa.
Đúng lúc có 3 anh thanh niên đang tống 3 đi vào hẻm, thấy sự việc vừa rồi và người cán chân nhỏ đang bỏ chạy thật nhanh.1 người phi xuống đỡ nhỏ dậy, còn 2 người kia quay xe phóng vèo đuổi theo tên khốn kia.
...
3 anh thanh niên này là 1 nhóm bạn quậy nhất khu phố này và cả 3 cũng đem lòng thich nhỏ mấy năm nay, nhưng tiếc nhỏ từ chối thẳng
Người đỡ nhỏ đứng dậy và dìu nhỏ về nhà tên là Duy. 2 anh còn lại 1 anh tên Hùng và anh kia tên Vĩ.
Duy dìu nhỏ về nhà rồi đứng ngoài đầu đường chờ Hùng và Vĩ quay lại. Khoảng hơn 15p sau, 2 anh chàng lái xe về con hẻm, gặp Duy và kể hết cho Duy nghe ... Cả 3 liền lon ton đến bấm chuông nhà nhỏ và cho nhỏ biết đã đập cho tên kia 1 trận tơi bời, hơn nữa còn điều tra ra đc người chủ mưu hại nhỏ là 1 cô gái ăn mặc sành điệu trả tiền cho họ làm thế.
Có khi nào chính chị ta đang dở trò ko nhỉ? ... Nhỏ bắt đầu nghi vấn trong đầu .
Vội lấy điện thoại nhắn tin cho Việt báo ngày mai bận ko gặp được,hẹn lúc khác.
- Ngày mai tôi xem chị còn định dở trò gì? _ Nhỏ lẩm bẩm trong miệng.
------------------------
Y như suy đoán của thám tử cò-nan.
Sáng nay ráng chờ tới 11h trưa, nhỏ chuẩn bị đi bộ ra đầu hẻm mua 1 tờ báo " Sống đẹp" . Ở bên kia đường có 1 chú đang vác những thanh sắt dài sắc nhọn, chú ta đang lâm le , loay hoay đợi nhỏ đi ra quầy bán báo.
Bám theo gần sát, 5p sau chú ta vượt lên nhỏ,rồi giả bộ quay người nhìn phía bên nhỏ để cố tình đưa mũi sắt nhọn quẹt vào mặt nhỏ.
Nhỏ nghi ngờ và phòng vệ từ trước, nhanh nhảu ngồi thụp xuống giả bộ buộc lại giây giày. Khi chú ta đã đi cách xa , nhỏ đứng dậy, bình tĩnh lê cái chân cà nhắc về nhà.
- Ko còn nghi ngờ gì nữa, chính chị ta cố tình bày trò hại mình _ Nhỏ chắc như đinh đóng cột.
Sao lúc này nó ghét chị ta đến thế,chỉ mong gặp lại mà tát cho mấy cái vào mặt.
Chợt, chuông điện thoại reo.
" Nhớ nơi đây cùng hạt mưa tuyết rớt êm đềm, tuyết rơi rơi , tuyết đơn côi ...". Nhìn cái số lạ hoắc,nhỏ bắt máy nghe.
- Alô ! Ai đó ?
- Chắc mày nhận ra tao, mấy ngày nay tâm trạng vui chứ hả?haha _ Giọng chị ta đầy vẻ mỉa mai.
- Thì ra là chị , cầu được ước thấy. Chị định dở trò hèn này tới bao giờ? _ Nhỏ khó chịu trả lời.
- Đến khi nào mày chịu buông tha Việt của tao thì thôi.
- Đã thế thì chị đừng hòng,tôi chơi với chị.
- Ôi! Nhìn cái mặt ngây thơ thế mà lỳ kinh khủng,tao chưa rạch mặt mày thì mày chưa khôn ra nhỉ? _ Chị ta nói với 1 cái giọng chua chát như chanh khô phơi nắng ngàn năm rồi ấy.
- Tôi xem chị còn bao nhiêu thủ đọan nữa.Đồ đê tiện, Anh Việt bỏ chị quả là 1 sự lựa chọn ko sai lầm.
Tút tút tút ... nhỏ tắt điện thoại ko thèm nói chuyện thêm.
Bực bội quá, nhỏ hì hục lôi nhật ký ra viết.
"17/07/09.
Hức ! tức quá mày ơi, chị ta là đồ đáng ghét dám dở trò hèn hạ. Tao thề chị ta mà bước chân vào con hẻm này lần nữa kiểu gì cũng thành con ngựa chấn thương sọ não, con cáo già cụt cẳng và con quạ mù trụi lông ... Hãy đợi đấy.
Hãy nhớ chị là 1 con người và đừng bao giờ cố làm mình trở nên hèn hạ."
Chắc nhỏ đang rất khó chịu nên trút giận 1 chút lên nhật ký đây mà , chắc gì nhỏ đã dám làm những điều đc ghi trong sổ .

Hãy Đăng ký ngay tài khoản để truy cập không giới hạn các dịch vụ:

Bí kíp yêu
Tin Hot
Phong thủy
Tử vi
Hướng nhà theo phong thủy
Nhạc
Phần Mềm
Java Game
Hình nền
...

Soạn: DKG gửi 8793 để đăng ký tài khoản truy cập

Lưu ý: Nếu bạn đã có tài khoản mời bạn Đăng nhập để sử dụng dịch vụ

Cùng chủ đề

(1 - 8 của 8)

Các chủ đề khác