Bảng giá | Đăng ký | Đăng nhập

Tôi Là Đàn Bà_Chap 7


Thế là cũng bắt đầu 1 tháng mới rồi , Việt bắt đầu 1 núi công việc đang chất đống,còn nhỏ thì bắt đầu nộp đơn xin việc vào 1 doanh nghiệp lớn để bắt đầu cuộc sống tự lập của riêng mình.Thời gian 2 người gặp nhau ít hẳn đi. 1 tuần chỉ gặp đc 1-2 lần, có khi cả tuần trời vẫn ko có thời gian rảnh gặp nhau. Dù vậy 2 người vẫn hay nhắn tin động viên nhau hoàn thành tốt công việc.
...
Mỗi buổi diễn của Việt nhỏ đều thu xếp thời gian đi cổ vũ như 1 Fan nhiệt tình chỉ dành riêng cho Việt. Kết thúc mỗi buổi diễn nhỏ vẫn chỉ lẳng lặng đứng ở xa nhìn cảnh fan đang vây quanh anh xin chữ kí, nhỏ hay nhắn tin nhận xét phần biểu diễn của Việt để ngày càng tốt hơn.
Còn Việt thì ko ngại công khai tình cảm của 2 người, Việt giới thiệu với tất cả mọi người rằng ...
" Cô gái ngồi hàng ghế đầu tiên kia là bạn gái của Việt ".
Điều này cũng làm nhỏ ngại ngùng nhưng xen vào đó là 1 nụ cười hạnh phúc.
Thế nhưng trái tim nhỏ vẫn còn hình ảnh Nam, Việt hiểu điều đó hơn ai hết nhưng anh vẫn kiên nhẫn chờ đợi nhỏ.
...
3 tháng sau.
Công việc của Việt ko bao giờ là hết,xong cái này lại tới cái kia, có khi phải ở lại trường quay đến tận sáng, những hôm về đc buổi tối thì cũng đã khuya lắm rồi, cứ muốn chạy tới nhìn mặt nhỏ 1 cái nhưng sợ làm phiền giấc ngủ của nhỏ nên lại thôi.
Bỗng nhiên 2 ngày trôi qua Việt ko thấy nhỏ trả lời tin nhắn của mình, Việt bắt đầu bồn chồn , lo lắng , làm việc gì cũng chã nên hồn. Cứ nhắn tin, gọi điện liên tục nhưng ko ai nghe máy.
Việt muốn chạy tới nhà tìm nhỏ xem chuyện gì đã xảy ra nhưng buổi dĩên hôm nay mãi tới 12h mới xong, vừa kết thúc buổi diễn ... Việt lật đật phóng xe qua nhà nhỏ, tới nơi cũng gần 1h sáng rồi, đắn đo mãi ko biết có nên bấm chuông hay ko ? nhưng nghĩ tối khuya rồi sợ làm phiền giấc ngủ gia đình nhỏ nên lại thôi.
Việt đành dựng xe qua 1 bên, ngồi trên bậc thềm nhà nhỏ và đợi đến sáng.
1 cậu ấm con nhà giàu lần đầu tiên túc trực trước nhà 1 cô gái khi đêm hôm khuya khoắt ko 1 bóng người. Tay và mặt Việt bị muỗi cắn sưng đỏ cả lên, mới nhắm mắt đc 1 lát cũng phải tỉnh dậy để "bốp chát" mấy con muỗi đang cắn Việt liên hồi và kiên nhẫn chờ đợi tới sáng.
...
Tờ mờ 5h sáng, trong con hẻm đã có lác đác vài người qua lại, những quán bán đồ sáng đã bật đèn chuẩn bị đồ để bán. Nhưng nhà nhỏ vẫn chưa mở cửa, sợ còn quá sớm nên Việt ráng chờ thêm vài tiếng nữa.
Mãi tới 7h, vừa tính bấm chuông thì ...
1 người đàn bà khá trung tuổi đang dở tay khoác áo lạnh vào người và cầm theo 1 túi đồ lỉnh kỉnh. Thì ra đó là mẹ nhỏ, Việt đoán thế ^^
- Ơ ! cậu là ai? _ bác gái nheo mày nhìn thật kĩ gã thanh niên đang đứng trước cổng nhà mình.
- Cháu ... cháu chào bác , cháu tới tìm nhóc ... à ko , cháu tới tìm An ạ. _ Đang luống cuống nên gọi nhầm luôn, ai biết " nhóc" là ai
- Hôm qua sợ khuya quá mọi người đang ngủ nên cháu ngồi đây chờ An ạ.
- Nhìn cậu wen wen, hình như tôi thấy cậu ở đâu rồi thì phải, cậu là gì với An?
- Dạ ! Cháu là Nguyễn Việt, bạn ... An ạ _ Việt đan 2 tay xen kẽ vào nhau và lễ phép trả lời mẹ nhỏ.
- À, ca sĩ Nguyễn Việt đây hả? cậu tìm An có chuyện gì? _ Mẹ nhỏ hỏi Việt như hỏi cung ấy.
Vì cũng đã rất lâu chẳng có anh nào tới nhà tìm nhỏ cả, 1 sự kiện lạ nên bác gái hỏi kĩ cũng là điều tất nhiên, hơn nữa đây lại là 1 chàng ca sĩ thần tượng nữa chứ
- Dạ vâng, mấy ngày nay ko thấy An liên lạc gì cả nên cháu ... Việt lúng túng, ngây thơ thấy ghê luôn .
- Cái An nó nhập viện 2 ngày rồi, chắc vì gấp quá nên ko kịp báo cho ai.
- An bị gì bác? _ Việt hỏi gấp gáp.
- Nó nhiễm cúm h1n1, sốt hơn 1 tuần nay rồi mà vài ngày trước mới đi khám nên nhập viện để bác sĩ theo dõi luôn, họ bảo cần cách ly nên ko đc dùng di động.
- Sao ạ? thật ko bác? An đang nằm ở bệnh viện nào ạ? _ Việt hốt hoảng hỏi luống cuống cả lên.
- Ở Viện Pasteur,đang ở giai đọan 2, ko biết đã qua giai đọan 3 chưa, hôm nay bác nghỉ làm 1 hôm tranh thủ vào bệnh viện coi tình hình sức khỏe của nó. _ Bác gái vẫn bình tĩnh nói.
- Cháu chở bác lên bệnh viện tiện thăm An luôn nhé ? _ Việt cầu khẩn.
Đã gần 8h rồi, điện thoại Việt chỉ còn lại 1 cục bin duy nhất, mải lo cho nhỏ mà Việt quên mất 8h sáng hôm nay có 1 cuộc hẹn quan trọng với 1 đạo diễn người Hàn quốc, qua mời cậu sang bên đó đóng phim của ông, và 10h lại có thêm 1 buổi phóng vấn trực tiếp về Việt nữa.
Tính Việt vốn cẩn thận và đúng giờ, chưa bao giờ để ai nhắc nhở mình trong công việc nên quản lý cũng yên tâm ko fone nhắc Việt chuẩn bị.
Đang tính dắt xe và nổ ga chợt chuông điện thoại reo lên, thì ra anh quản lý đang gọi vì đã gần 8h rồi chưa thấy Việt đâu, nhớ ra thì cũng đã muộn vả lại lòng Việt đang rối bời lo cho nhỏ.
- Cậu đang làm cái trò gì đấy? sao giờ này vẫn chưa tới. _ Anh quản lý khẩn trương.
- Em xin lỗi, hôm nay em rối quá nên quên mất _ Việt nói vội.
- Bây giờ là mấy giờ rồi cậu biết ko? cậu đang ở đâu , qua chỗ hẹn gấp, ông ta sắp đến rồi đó _ Anh quản lý quát lớn làm mẹ nhỏ đứng gần đó cũng nghe loáng thoáng được đôi điều.
- Bây giờ em ko đi đc, em đang có chuyện rất gấp, anh hoãn lại giúp em. _ Việt rối hết cả lên.
- Chuyện gì là chuyện gì, tôi ko cần biết, cậu về ngay.Cậu thừa biết cuộc hẹn hôm nay quan trọng như thế nào mà. _ Anh quản lý lại mắng xối xả làm lỗ tai Việt chói lên.
- Thật sự là em ko thế , em ...
Chưa kịp nói câu xin lỗi thì điện thoạt tút tút , màn hình đen ngòm. Điện thoại Việt bị tắt nguồn, ko suy nghĩ gì nhiều, Việt mời mẹ nhỏ lên xe và fóng như bay đến bệnh biện.
Trên đường đi Việt vừa bồn chồn lo lắng cho nhỏ, vừa lo ko biết anh quản lý sẽ xử lý cuộc hẹn hôm nay như thế nào. Ông đạo diễn người Hàn là 1 người cực khó tính , cậu chỉ cần tới trễ thôi cũng đã bị mất điểm , đàng này Việt lại cho ông ta 1 quả trèo cành me nên rắc rối lớn sẽ đến với Việt đây...
Tới đc bệnh viện, Việt chạy nhanh vào, nhìn thấy nhỏ làm Việt quên hết mọi thứ, chỉ còn lại trên khuôn mặt Việt là sự lo lắng về bệnh tình của nhỏ, muốn vào thăm cũng ko đc vì bị cách ly màK.
Mọi người trong bệnh viện nhận ra Việt, chạy tới xin chữ kí nhưng Việt từ chối tất cả, giờ này Việt chỉ nghĩ đến nhỏ thôi.
...
Việt và bác gái vào hỏi bác sĩ về tình hình của nhỏ hiện giờ, may thay là con vi rút chết tiệt kia bị tiêu diệu gần hết rồi, nhỏ sẽ sớm khỏe trong vòng 1 tuần nữa.
Thở phào nhẹ nhõm, giờ này Việt mới bớt lo lắng đi 1 chút.
Mẹ nhỏ biết cậu đang rất bận rộn nên bảo Việt nhanh về làm việc đi, xong việc hãy ghé lại thăm nhỏ. Cãi lại lời người lớn là ko đc nên Việt đành lủi thủi bước về công ty mặc dù cậu ko muốn 1 chút nào.
Bước chân vào công ty, với 1 bộ dạng bê bối chưa từng thấy của Việt, tóc xù xù, quần áo xốc xếch, khuôn mặt phờ phạc vì cả tối qua ko chợp mắt đc. Mới mở cửa phòng ... anh quản lý vội chạy lại " bốp" 1 phát vào mặt Việt, cậu biết mình có lỗi nên cũng ko chống cứ hay đánh trả.
- Câu đang tự hủy hoại tiền đồ của mình đấy, ông ta đã quyết định mời ca sĩ khác và cậu sẽ ko còn đc bước chân vào thị trường âm nhạc Hàn quốc nữa. Cậu biết cậu vừa làm gì ko?_ Anh quản lý nổi giận hầm hầm.
- Xin lỗi anh , em sẽ chịu trách nhiệm về tất cả những gì mình gây ra. _ Việt cúi mặt xuống đất.
- Tôi ko có thời gian lôi thôi với cậu nữa, chuẩn bị trang phục và tâm trạng thật tốt đi, 30p nữa phỏng vấn rồi đấy _ Anh quản lý bực bội quay ngoắt đi.
Cả phòng ai cũng chăm chăm nhìn vì đây là lần đầu tiên thấy anh quản lý nổi giận và bạt tai cho Việt 1 cái tóe đom đóm.
Việt đã từ bỏ 1 cơ hội rất lớn cho bản thân mình, cũng có 1 chút hối tiếc nhưng cậu vẫn ko hối hận vì những gì mình làm. Cố giữ tâm trạng ổn định và thay phục trang Việt lại bắt đầu cuộc phỏng vấn trực tiếp.
1 tuần sau, nhỏ đc xuất viện, nghe mẹ kể lại tất cả những gì Việt đang phải trải qua chỉ vì nhỏ. Nhỏ cảm thấy rất có lỗi với Việt nên muốn làm 1 cái gì đó đáp trả lại.
Chưa kịp về nhà, nhỏ vội vã bí mật tìm gặp quản lý của Việt và cả ông đạo diễn Hàn "Guốc" kia nữa.Nói ra hết nguyên nhân vì sau Việt làm thế, anh quản lý cũng thông cảm và ko giận Việt nữa, nhưng cái ông đạo diễn Hàn "Guốc" kia lại cực kỳ khó tính.
...
Nhỏ chạy lên nhà biểu diễn thành phố tìm ông đạo diễn thì mọi người nói ông đã về khách sạn cách đây 10p, nhỏ gạn hỏi khách sạn ông đang ở và tìm đến khách sạn, vừa chạy vào tìm lễ tân để hỏi số phòng thì chị ta lại bảo ông ấy vừa đi ra sân bay đc 10p. Số nhỏ ko may rồi, nhỏ năn nỉ chị lễ tân hỏi chuyến bay và giờ bay của ổng nhưng hỏi mãi chị ý mới nói.
...
1h chuyến bay từ Việt Nam-Hàm Quốc mới bắt đầu xuất phát, mà bây giờ đã là 11h rồi K Nhỏ cuống quýt bắt taxi lên sân bay Tân Sơn Nhất, đến nơi nhỏ chạy ù vào tìm ông ta nhưng chợt nhớ ra 1 điều quan trọng ...
- Khỉ thật, có biết mặt ông ta đâu mà tìm, 1 tiếng nữa chuyến bay khởi hành rồi, bây giờ chạy đi kím tiệm nét để tìm hình ảnh ông ta sợ ko kịp thời gian nói chuyện, mà mình lại quên mang điện thoại nữa chứ ... ngu wá cơ _ Nhỏ lẩm bẩm trong miệng.
Chợt, nhỏ nhìn thấy hàng ghế chờ bên kia có 1 bé trai khoảng 11-12t đang cầm 1 chiếc iphone chơi game, kế họach xu nịnh bắt đầu.
Nhỏ tiến lại ngồi kế thằng nhóc, rồi ...
- Này nhóc, nhóc tên gì? nhiêu tuổi? mà trông dễ thương quá à _ Bắt đầu từ việc làm quen trc'
- Chị hỏi làm gì? _ Thằng nhóc ngước lên nhìn nhỏ 1 chút rồi cúi đầu chơi game tiếp.
- Thấy nhóc dễ thương quá nên chị muốn làm wen đó mà _ Nhỏ mỉm chi cười toe toét.
- Mẹ em dặn ko đc nói chuyện với người lạ.
- Thì trước lạ sau wen, em phải làm wen chị mới thân đc chứ _ Người cáu kỉnh như nhỏ cũng biết xuống nước quá đấy chứ, ko phải chuyện gấp thế này thì còn lâu nhỏ mới thân thiện mức ấy.
- Thôi, ko thích, chị đi đi. _ Thằng nhóc nghe lời mẹ thật chứ K
- Chị ngồi đây xem nhóc chơi game, nhóc chơi hay wá. _ Nhỏ giả bộ vỗ tay nịnh bợ.
- Em chơi hay thật ko? _ Thằng nhóc dừng bấm và ngước lên nhìn nhỏ.
- Em chơi hay lắm, chị đâu biết chơi trò này _ Nhỏ nựng má thằng nhóc.
- Để em chỉ chị chơi.
- À thôi ! Ko cần đâu, nhóc chơi đi chị nhìn 1 lát là biết chơi à.
- Tùy thôi.
Thằng nhóc cứ mê mẩn trổ tài trc' mặt nhỏ, 5p sau ...
- Này nhóc, điện thoại em vào mạng đc hông? _ Nhỏ dịu dàng hỏi khéo.
- Tất nhiên.
- Thế có vào google đc ko? _ Nhỏ hỏi tiếp.
- Chị rõ là ngớ ngẩn, vào mạng đc chẳng lẽ lại ko vào đc google. _ Nhóc lắc nhẹ cái đầu.
Trúng phóc ý nàng, nhỏ tấn công tiếp.
- Nhóc cho chị mượn vào google 1 tý đc hông? _ Giọng nhỏ nài nỉ nghe ngọt xớt.
- Em biết ngay chị có mục đích mà, chị là người xấu, ứ chơi với chị. _ Thằng nhóc quay ngoắt sang 1 bên.
- Đâu có, tại chị đang có việc rất cần vào đó, hix hix , giúp chị đi, rùi chị mua kem cho nhóc ăn, nha nha _ "Thằng nhóc này ko dễ như mình tưởng"- Nhỏ suy nghĩ trong đầu.
- Em là đàn ông ko ăn mấy thứ ẽo uột ấy.
Ôi trời ! Đàn ông chưa dậy thì :-s , chắc đầu thằng nhóc này phải tới 37 độ nhỉ
- Thế chị đấm bóp cho nhóc đỡ mỏi lưng nha. _ Nhỏ liền lấy 2 tay đặt lên vai thằng nhóc.
- Thôi, thế này đi, win em đi, em cho mượn. _ Thằng nhóc quay mặt lại chỉ tay vào iphone.
- Trò thục bida này chị ko biết chơi, sao win nổi, nhóc pro thế cơ mà. _ Nhỏ lại nịnh khéo, thằng nhóc ham nói ngọt nên phải quyết để nó lọt bẫy mới thôi.
- Để em chơi trc', chị nhìn rùi ván sau chị chơi, chấp chị 3 quả, hậu hĩnh quá rồi nhé.
- Ừ thôi cũng đc. _ Nhỏ đành ngậm ngùi đồng ý đại vậy.
Thằng nhóc thục cái quái gì lâu ghê, mất tới 7p, nhỏ cứ liên tục nhìn đồng hồ lòng cứ nôn nao.
- Win rồi , haha , em win rồi, chết chị nhá. _ Thằng nhóc cười khoái chí.
- Nhóc win rồi thì giờ chị win là huề nhau à?
- Cho chị thục 4 trái mà ko win là em thắng, ok? _ Nhóc này chơi điếm ghê.
- Ok, đưa chị _ Nhỏ cứ ngồi ngẩn ra ko biết kéo cây làm sao.
- Chị kéo cây xuống thế này rùi thục mạnh vào những quả trên kia là đc _ Thằng nhóc chỉ cho nhỏ cách chơi.
- Thế này à? _ Nhỏ đưa tay kéo thật mạnh, ai ngờ đầu ...
- " 9 ball sunk" ... U win _ Mới 1 quả một mà màn hình hiện ra những dòng chứ ấy.
- Ố zè, chị win , chị win kìa , ye ye ye _ Nhỏ nhảy cẫng lên zui sướng.
- Thật vô lý _ Thằng nhóc mặt cứ hầm hầm như thịt bằm nấu cháo.
- Nam tử hán đại trượng phu, giữ lời đi nào.
- Này ... chị chỉ may mắn thôi đấy. _ Nhóc lẩm bẩm.
- Nhóc vào google tìm dùm chị tên " Hyo Jang Jun", bên phần hình ảnh ấy.
Thế là thằng nhóc ngoan ngoãn bấm tìm ông đó theo yêu cầu của nhỏ. Thì ra ông ta nổi tiếng giữ dội ghê, tờ báo nào cũng khen ông ta quá trời. Nhỏ cố gắng nhìn thật kĩ mặt ông ta.
- Này nhóc, nhóc nhìn dùm chị trong sân bay này ai giống ông này thì kêu chị với _ Lại nhờ vả đợt 2 rồi đây.
- Ông này á? ừ để em tìm cho.
Và thế là nhỏ chịu trách nhiệm nhìn phía bên trái, thằng nhóc chịu trách nhiệm tìm phía bên phải,10p sau:
- Kìa ! Phải ông ta kia ko chị? _ Thằng nhóc giựt áo nhỏ.
- Đâu đâu ? _ Nhỏ lật đật quay mặt lại nhìn.
Thế là 2 chị em vừa nhìn hình ảnh trong điện thoại vừa đối chiếu xem đúng ko?
- Á à ! Chính xác rồi, cảm ơn nhóc, chị đi nhé. _ Nhỏ vui mừng dzọt lại bám lấy ông đạo diễn tìm cách nói chuyện.
Ông đạo diễn ko biết tiếng việt chỉ dùng toàn tiếng hàn hoặc tiếng anh khi giao tiếp thôi, nhỏ cũng là 1 dân kinh tế đối ngoại giỏi nên vấn đề tiếng anh thì vô tư đi. Nhỏ đi theo năn nỉ ông ta và giải thích tất cả những lý do để mong ông ta thay đổi ý kiến nhưng ông ta vẫn kiên quyết ko đồng ý, vì ông ta xem đó là sự coi thường mình.
Ko chịu bỏ cuộc, nhỏ vẫn luôn miệng nói ko ngừng, thế nhưng ông ta vẫn cứ kênh kênh cái mặt bước đi.
" Còn 5p nữa chuyến bay từ Việt Nam qua Hàn Quốc bắt đầu khởi hành, xin quí khách vui lòng chuẩn bị lên máy bay...".
Cơ hội của nhỏ chỉ còn lại đúng 5p ngắn ngủi, năn nỉ hoài ko đc, nói hoài cũng bằng thừa.Nhỏ khùng lên rồi ... nhịn hết nổi cái lão già khó tính này rồi.1 ăn cả, 2 ngã về ko, nhỏ quyết định làm liều.
Nhỏ đứng sừng sững trước cửa soát vé để lên máy bay rồi quát ầm ĩ lên.
"Do you have the heart ?? Working stiff as you as well director best of Korean? I think u"re not worthy to that title... U"re ... U're ..."
Tự nhiên nhỏ quên mất từ "ích kỷ" tiếng anh nói như thế nào , nhỏ lẩm bẩm ...
- Sneapy có phải ích kỷ ko ta? Hay là Sneaky , hix hà _ Nhỏ quay mặt đi, nghiến răng và vỗ bịch bịch vào đầu .
"...U"re a sneapy, bad man, I hate U , hate U , hate U."
Tiếng việt đc dịch như sau:
" Ông có trái tim ko hả? Làm việc cứng nhắc như ông mà cũng là 1 đạo diễn nhất Hàn quốc sao ? Tôi thấy ông ko xứng với danh hiệu đó , ông là đồ ... đồ ích kỷ,đồ xấu xa, tôi ghét ông, ghét ông, ghét ông."
Nhỏ ko biết chửi thế có chính xác ko nữa nhưng bí quá làm đại luôn , vừa xả đc hết cục tức xong nó quay mông đi về mặc cho ông ta đang ngẩn người ra, đơ như cái cơ.
Đây là lần đầu tiên ông ta bị 1 nhoắt con mắng xối xả vào mặt, hơi bất ngờ ... vài phút sau ông ta bật cười, ông ta cười hô hô đến nỗi ai cũng dòm lại nhìn xem ông này có bị điên ko?
...
Nhỏ về lật từ điển ra dò xem mình chửi có đúng ko?
- Ôi má mì ơi ! Sai mất rồi , ko phải "Sneapy" mà phải là "Sneaky" mới đúng, wê quá wê quá _ nhỏ lăn lóc trên giường và đấm xối xả xuống nệm.
Ngay buổi chiều hôm đó anh quản lý của Việt nhận đc 1 thư mời và 1 tấm thiệp. Anh vội đưa Việt xem, thì ra đó là tấm giấy mời qua Hàn quốc đóng phim. Cả mấy anh em nhìn nhau khó hiểu ko biết vì sao?
Vội lật tấm thiệp ra xem, trong đó ghi đúng 1 dòng chữ :
"Your girlfriend is very interesting."
Vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, sao ông lại khen nhỏ ? Việt vội đi điều tra ... Biết đc hết ngọn ngành Việt vui mừng chạy đến nhà nhỏ , bấm chuông ... Nhỏ vừa bước ra thì Việt đã ôm chầm lấy nhỏ thật chặt và ko ngừng nói .
- Cảm ơn nhóc , cảm ơn nhóc thật nhiều ..
- Anh bị sao đấy? cảm ơn gì ?Mọi người đang nhìn kìa ... bỏ ra _ Nhỏ cố đẩy Việt ra để tránh ánh mắt chú ý của mọi người nhưng sức nhỏ như con nhái thế kia thì làm đc gì ai .
- Kệ họ , anh đang rất vui ... hihi _ Việt cứ ôm chặt nhỏ nhăn răng cười khì khì.
- Nhưng chuyện gì?
- Nhóc nhìn nè _ Việt đưa tấm thiệp cho nhỏ xem.
- Ủa ! cái gì đây? vậy là sao? _ Nhỏ đần mặt ra ko hiểu gì cả.
- Ông đạo diễn Hàn quốc đó, ông ta cho anh cơ hội đóng fim bên đó rồi _ Khuôn mặt Việt rạng ngời.
- Thật ko? Em chửi xối xả vào mặt ông ta mà, kỳ vậy trời? _ Nhỏ vẫn thơ thẩn.
- Vì nhóc đấy , cảm ơn nhóc nhiều, hì hì. Nhóc đã chửi ông ta sao?
Thế là nhỏ thuật lại nguyên văn nhỏ chửi ông ta và Việt và nhỏ có nguyên 1 tràng cười đến vỡ bụng.
Hôm nay , nhật ký sẽ được nhỏ tâm sự điều gì đây?
" 11/11/09.
Mày ! Hôm nay vui dã man luôn,cuối cùng tao cũng đã làm đc 1 điều gì đó cho anh Việt, hehe . Tao ko ngờ ông già đấy lại khoái bị chửi,tao thật sự cảm ơn ông ấy đã cho anh Việt 1 cơ hội và cũng cảm ơn anh Việt đã hi sinh những điều thật to lớn cho tao trong mấy tuần bị bệnh.Pái pai mày nhé con vi rút đáng ghét .
Hôm nay tao nhận ra 1 điều : "Điều ko thể sẽ là điều có thể" ^^ ".

Hãy Đăng ký ngay tài khoản để truy cập không giới hạn các dịch vụ:

Bí kíp yêu
Tin Hot
Phong thủy
Tử vi
Hướng nhà theo phong thủy
Nhạc
Phần Mềm
Java Game
Hình nền
...

Soạn: DKG gửi 8793 để đăng ký tài khoản truy cập

Lưu ý: Nếu bạn đã có tài khoản mời bạn Đăng nhập để sử dụng dịch vụ

Cùng chủ đề

(1 - 8 của 8)

Các chủ đề khác