Bảng giá | Đăng ký | Đăng nhập

Hãy quên quá khứ_Phần I


Sáng nay , mọi việc với Hà vẫn bình thường . Đi học , ăn sáng và ... được hộ tống về nhà .
- Tối nhớ qua đón chị đó nha ! 7h30 đó , hem tới là có chiện đó à ! _ giọng nói Hà nũng nịu và đang iu hết sức với đôi mắt to tròn .
_ Ùhm ! nhớ ồi mừ . Bin hem tới , cho chị hun Bin 1 cái á ._ Bin trả lời lại 1 cách nghịch ngợm .
Thế là cả 2 chia tay ở đó . Trước nhà Hà . Với đặc ân là ban thân nên Bin được chở Hà đi học thường xuyên . Nhưng thật ra 2 đứa là người yêu của nhau cũng được 1 năm rồi . Đặc biệt la` Bin lại thua Hà 1 tuổi , nhưng không hiểu sao tình cảm của cả 2 rất tốt , không 1 lần cải vã , cũng không xích mích , Hà yêu Bin rất nhiều .
Tối đó , chờ Bin tới đón mà lòng Hà cứ thấp thõm , mắt trái nháy liên hồi .
Cuối cùng thì Bin cũng tới , thấy Hà , Bin cười thiệt tươi và 2 đứa đi về . Thường ngày Bin đi xe rất chắc , Hà không bao giờ lo lắng khi nhờ Bin chở đi hay chở về . Thế mà sao hôm nay lòng cô cứ thấp thõm trong lòng , dặn Bin đi phải cẩn thận mãi . Thấy người yêu ngồi sau lo lắng , Bin cười và nói :
_ Hôm nay chị sao thế ? Bin đi mừ lo à ! Mà chị yên tâm , có chiện gì xãy ra thì Bin cũng bảo vệ chị , dù có die cũng hem sao .
Câu nói làm Hà cũng bật cười vì những ý nghĩ " người nhớn hoá " của Bin .
Nụ cười ấy chưa tắt , thì bổng nhiên 1 chiếc xe tải ngược chiều sao lại đâm thẳng về hướng xe của 2 người .
- Á á á á á ............................
ĐÙNNNGGGG.............
Hà không biết gì nữa , đến khi thức dậy thấy mình đang nằm trong phòng điều trị , người không cử động được , đầu tê buốt , mở mắt ra thấy mẹ cô đang khóc , nắm tay cô thật chặt , cô hỏi là :
- Mẹ ...ơi ! Bạn..của con ...đâu ..hở ..mẹ ? Bạn ...con ...có bị sao ..không....me. ?
Mẹ cô im lặng , khóc nhiều hơn . Bin đã chết rồi , Bin đã bảo vệ cô đúng như lời cậu ấy nói , Bin ôm chặt cô lúc xe tải lao tới , tung vào , Bin hứng chịu tất cả , kể cả cái chết , nhưng giờ , Hà vẫn chưa biết gì . Cô chỉ tưởng mẹ khóc vì thương con thôi .
2 tuần trôi qua , vết thương ở đầu và thân thể Hà đã dần dần bình phục . Lúc này , cô mới hỏi em mình là có biết tin gì về Bin không ?
Em cô lúc này ậm ừ mãi ...lo lắng quá , cô năn nỉ cậu em thì nghe nói :
- Em nghe mẹ nói qua điện thoại là anh Bin ...chết rồi !
Khi nghe xong câu đó , Hà cảm thấy như tai mình bị ù ù , chân tay bũn rũn cả ra :
- Em ...em đang...đùa phải không ? Đừng giỡn nữa , anh Bin sao rồi ???_ Giọng Hà nói như bị 1 gì đó chắn ngang cuống họng .
- Em nói thật , em nghe mẹ nói chuyện qua điện thoại là ...anh Bin ...đã chết ngay lúc đó rồi . _ Giọng em Hà ngây thơ , không biết rằng chị của nó đang như từ từ đi xuống địa ngục .
Bất chấp bệnh vẫn còn nặng , bất chấp sự khóc lóc , ngăn cản của đứa em , Hà chạy ra , chân không thể nhấc được mà Hà cũng cố chạy , lòng nguyện cầu những điều em mình nói là sự giã dối , bắt taxi , Hà đi thẳng đến nhà Bin .
Chạy vào con hẽm nhà Bin , Hà nghe thấy sự lo sợ đang đến thật gần thật gần " Không thể nào , Bin không thể chết được , Bin không thể bào mà bỏ mình đi được " . Cái suy nghĩ ấy đã đi theo cô đến tận nhà Bin . Cữa không khoá , cô đi vào như người mất hồn , vừa đi cô vừa gọi " Bin ơi ! Bin ! Bin ơi ! "
Cô gọi thãm thiết , cho đến khi nhìn thấy trên kia . 1 bức ảnh , 1 bó hoa trắng cắm trong bình hoa với khói hương nghi ngút .........khuỵu xuống , bây giờ đôi mắt cô như bị 1 vật thể nào đó đang cào đang xé , cô lết tới bên bàn thờ :
- Bin ơi ! Bin đang đùa với chị phải không ? Bìn đừng như vậy mà , đừng làm vậy , chị đau khổ lắm , đùng mà Bin , đừng ròi xa chị .
Sau lưng có tiếng động , cô quay lại , bây giờ đôi mắt cô đỏ ngầu , như điên như dại , cô chụp lấy tấm ảnh của Bin và chạy vụt lên phòng của Bin .

RẦM !!
Đóng mạnh cửa lại , mặc cho sự khóc lóc của mẹ mình và mẹ Bin , mặc cho sự khuyên nhũ của cả gia đình , Hà nằm trên giường , cảnh vật xung quanh không có gì thay đổi cả , Hà đang chờ Bin về , chờ đợi trong nước mắt , cô khóc không thành tiếng , nước mắt chảy không ngừng và chỉ nhìn vào bức ảnh của Bin .
Cả nhà ở ngoài đang tính chuyện phá cửa , thì nghe bên trong tiếng nói cười của Hà :
- Bin ! về rồi đó hả ? Vậy mà mấy người ngoài kia nói Bin bỏ chị kìa !
- hihihi ! Chị biết mà , Bin đừng bỏ chị đi nữa nha . ...
Không kiềm nén được sự thương cảm . Mẹ Bin _ người mà giờ đây cũng đang ở trong tột cùng của sự đau khổ lên tiếng :
- Hà ơi ! Cô đây , cô là mẹ của Bin , con đừng làm như thế nữa , được không ? Bin ... Không còn nữa rồi , cô cũng đang rất đau khổ , nhưng chúng ta phải chấp nhận sự thật con à ! Nghe lời cô , ra ngoài đây đi con , con làm vậy Bin ở dưới kia cũng không an lòng đâu con . Nghe lời cô đi con !

Giờ đây dường như mọi thư trên thế gian này cũng không thay đổi được ý định của Hà . Cô cứ ở trong đó mãi . Đáp lại những lời khuyên nhũ của mẹ Bin là 1 sự im lặng . vì lo cô sẽ làm gì , cả nhà quyết định phá cữa . Thương tâm làm sao khi thấy cảnh cô bé đang ngồi co ro trong 1 góc nhà, tay ôm chặt tấm ảnh của người mình yêu mà khóc , tay chân run bần bật , đôi mắt giờ đây đẫm nước , cô dường như muốn chết theo người yêu .
Post tiếp đây :
Trở về nhà , cô ngồi yên như 1 bức tượng vô tri , không nói , không khóc , không làm gì , chỉ ngồi . Mẹ cô đến , ôm cô và khuyên nhũ , bà nói với cô mà như nói với 1 vật thể không cảm nhận được tiếng nói . Lúc này , bà tự dưng trở nên hung dữ :
- Con làm sao thế hả ? Con có biết con làm khổ cho bao người không ? Mới 15 tuổi mà con đã yêu đương à ? Con có biết chính con đã làm cho Bin chết không ? Bin đã Bao vệ con , để con sống mà giờ con lại như thế này à , có đáng với sự hy sinh của cậu ấy không? Con phải cố sống , phải sống thay cho phần sống trên đời này cho Bin nữa chứ , con mà như vậy có biết răng Bin ở dưới đó sẽ không thể yên lòng vì con không ? Sao con không nghĩ gì về người khác hết vậy , sao con ích kĩ vậy ?
Bà nói thật nhiều , vừa nói vừa khóc , thật bà cũng đau đớn lắm khi chứng kiến con mình mới lớn , mới chập chững bước vào cuộc sống mà lại phải chịu nỗi đau mất đi người mình yêu như thế này . Bà nói vậy hằng mong sẽ giúp Hà đứng lên .
- Con hứa với mẹ , không được nghĩ bậy bạ , hay sống vì con , vì mẹ và vì cả Bin nữa nhé .
Hà ngó lên nhìn bà và gật đầu . Sau đó nói muốn nghĩ ngơi .
Nằm trong phòng , giờ Hà quá mệt , không thể nhúc nhích thêm được nữa , nước mắt như suối cứ chãy đều đều , cô biết giờ mình có làm gì thì Bin cũng không thể ở bên cạnh cô được nữa , và cô cũng không thể chết dù đó là điều cô muốn làm nhất bây giờ bỡi vì cô thương mẹ cô sẽ rất đau khổ nếu cô ra đi , và cô phải sống vì Bin nữa .
1 tháng trôi qua , giờ Hà như 1 con ngươi khác hoàn toàn . Cô bé Hà lúc trước lạc quan , hay cười và vui vẽ giờ đã biến mất thay vào đó là một con người trầm tính và lặng lẽ , cô không cười với bất cứ ai . Cô bé Hà lúc trước ham vui , ham chơi hay dù học giờ suốt ngày chỉ ngồi trong bàn học , không đi đâu ngoài đến trường ,cô học như 1 con người từ nhỏ chỉ biết học chứ không biết gì # nữa .
Nhờ học không biết nghĩ , cô đã vào được trường mà lúc trước cô nói với Bin là " có mơ cũng không dám " . Trường danh tiếng nhất của thành phố .
Thấm thoát , Bin mất đã được nữa năm rồi . Khuôn mặt của Hà giờ đây vẫn không thay đỗi . Lạnh lùng đến đáng sợ , cô không gửi nụ cười đến bất cứ ai , có lẽ trái tim cô đã chết theo ngày đó .
ngày khai giảng , mọi việc diễn ra không được suôn sẽ khi những đứa con gái nhìn cô với thái độ " không thiện chí cho lắm " chỉ vì cô không cười , không nói chuyện cũng như không nhìn bất kì ai . Cô được sắp xếp vào lớp 10a1 , lớp mà ai ai mới chuyển vào trường cũng muốn vì cai tên gọi là lớp " Vip " . Đúng là Vip thật khi ai trong lớp cũng lộng lẫy , xinh đẹp và con nhà giàu cả , chỉ mình cô bình thường và nhà cũng bình thường mà thôi .
Cô chọn chổ ngồi gần cửa sổ nhất , đôi mắt vô cảm cứ mãi nhìn ngoài cữa sổ mà như đang nhìn vào 1 thế giới nào đó mà chỉ mình cô có thể thấy được .
- Ê ! Ngồi xít vô cái coi ! _ Giọng 1 người con trai
Hà ngước lên nhìn , đôi mắt vẫn thế , lạnh lùng khiến người khác cũng phải giật mình . Chính đôi mắt đó đã làm người đang nói bằng giọng kiêu ngạo cũng phải kinh ngạc . Cô không nói gì cả , chỉ xít vô gần cữa sổ hơn và tiếp tục việc làm của mình . Để lại cho người ngồi cạnh bên niềm băng khoăn khó tả
Tùng ! Tùng ! Tùng !!!!
Vào lớp rồi , tất cả mọi người bắt đầu giới thiệu bản thân mình . Đến bàn của cô . Người ngồi cạnh đứng dậy :
- Thưa cô , em tên là Nguyên Trần Hoàng Huy , là học sinh của lớp 10a1 , xin các bạn và cô giáo giúp đỡ trong thời gian học tập .

Huy vừa dứt lời thì tiếng vỗ tay đã vang lên rất to . Huy chính là " hot boy " mới của trường LTT . Với khuôn mặt cuốn hút , đẹp mê hồn làm điêu đứng biết bao nhiêu cô gái cả trường mới lẫn trường cũ và là dân nhà giàu học giõi thì Huy chính là mẫu người lí tưởng mà bạn gái nào cũng muốn đó là bạn trai của mình . Nhưng điều đó đối với cô gái đang ngồi cạnh thì chẳng đáng 1 hạt bụi .
Hà đứng dậy , không hiễu cô có sự cuốn hút gì mà tất cả học sinh lẫn cô giáo đều nhìn cô và lắng nghe cô nói :
- Thưa cô , em tên Tạ Linh Hà . Mong cô và các bạn giúp đỡ.
Hà ngồi xuống mà các đôi mắt vẫn tiếp tục nhìn . Mãi lúc sau mọi người mới thôi , cả Huy cũng vậy .
tiết học giờ đã bắt đầu . Hà nghe cô giãng mắt nhìn về phía bãng mà không nhìn hướng nào khác .
- Ê ! Hà cho mình mượn cục gôm . _Giọng của huy lúc này đã bớt kiêu hơn lúc trước
Hà lục hộp bút , lấy 1 cục gôm rất xinh và đưa cho Huy mà không nhìn mặt làm Huy cãm thấy càng khó chịu hơn .
- Này ! Đưa cho ngơời ta mượn thì cũng phải nhìn xem người ta có lấy không chứ , làm gì mà hách dịch quá dã
Hà nhìn Huy ( làm Huy giật mình luôn , bỡi đôi mắt lạnh băng đó ) và lấy cục gôm bõ lại trong hộp bút , không nói tếng nào . Làm cậu ấy mặt ngớ ra 1 chút rồi phì cười . Không hiễu sao Huy thấy thích khi được nhìn vào đôi mắt vô cảm ấy , muốn nghe giọng nói của cô gái " lạnh như băng tuyết " dù điều đó rất khó .
Cuối cùng thì cũng tan học , Hà dắt chiếc xe đạp điện màu đen của của mình ra khỏi trường thì
- Ê ! Hà ơi !!!
Có tiếng gọi đằng sau , Hà quay lại , đó là Huy . Cậu " hot boy " của trường . Khi Huy lại gaanf Hà , tất cả các con mắt đều nhìn về phía đó , tất nhiên là không thiện chí chút nào . Huy đến để mượn cuốn vỡ Văn vì lúc nãy chép bài không kịp , không trả lời Hà cũng chỉ lấy cuốn vở ra đưa cho Huy và đi luôn .
Huy nhìn cuốn vỡ cười thật tươi . Và cũng đi về .
Đến nhà , cô chào mẹ và vào phòng luôn . Mẹ cô thở dài , bà rất buồn phiền về cô con gái của mình .
Trong phòng , cô chỉ nghe nhạc và ... học . Vốn lúc trước , Hà hay thích những bản nhạc buồn , tha thiết , sinh nhật Hà , Bin đã tặng cho cô đĩa nhạc tự tay Bin làm , chỉ 1 bài duy nhất " Bài hát gửi cho người tôi yêu " . Bài hát nhẹ nhàng và ấm áp , từ khi Bin mất , Hà cũng chỉ nghe duy nhất mỗi bài này , cô nghe mà không biết chán , nghe ngày đêm . Những lúc học , cô cũng nghe , những lúc ngồi 1 mình , cô cũng nghe , những lúc nằm ngủ , cô cũng nghe . Chỉ cần khi có 1 mình cô ở đó thì cô sẽ nghe . Thậm chí trong ipod của cô cũng chỉ có bài đó .
- Hà ! mới đi học về à ? _ Chị hàng xóm của Hà , cũng là người mà cô nói chuyện " nhiều nhất " . Bởi chỉ khi có chị ý cô mới chịu nói chuyện 1 cách bình thường .
- Ùhm !
- Sao ! Hum đầu dzô trường mới có run không em ?
- Bình thường !
- Vẫn nghe bản nhạc đó à ? Em thích nó lắm à ?

- Ùhm ! Hay mà chị .
- Em đừng ôm những kĩ niệm mà sống như thế nữa ? Đày đoạ bản thân thế đủ rồi !
Lúc này cô chợt nhìn chị , sau đó khẽ đưa mắt sang chổ khác , hát theo điệu nhạc mà không trả lời :
- ... Những đêm về ngồi bên phím dương cầm , nhẹ hát tên anh để vơi nổi cô đơn ....
Linh , chị cô bất lực , Linh chưa bao giờ xem Hà là 1 người háng xóm mà luôn xem đó là 1 người em của mình , vì vậy cô cũng đau xót khi thấy Hà như vậy , ôm Hà vào lòng mình , hằng mong ông trời đừng đày đoạ tấm thân bé nhỏ này nữa .
----------------------------------------------------
Huy , lúc này đang ở nhà . Nhà cậu là 1 căn biệt thự tuyệt đẹp , bên dưới là 1 hồ bơi rộng rãi và vô cùng thoáng mát đi kèm với thãm cõ mịn màng . Ngôi nhà của cậu nếu nhìn từ bên ngoài nhìn vào sẽ thấy vô cùng tuyệt vời . Ba mẹ của Huy đang ở bên Mĩ , chỉ có Huy là muốn ở Vn này vì ở đây không xô đẩy và phức tạp như những nước khác .
Ngồi trong phòng của mình , Huy nhìn ngắm cuốn vỡ mãi , lật trang vỡ đầu tiên ra nhìn một cách cẩn thận , nét chữ của Hà đều đặn và tròn tròn trông thật dể thương và đáng yêu . Từ khi về đến nhà tới giờ cậu luôn bị hình ảnh của Hà bám lấy , không phút giây nào rời bỏ .
Kì lạ thật , từ trước đến giờ , chưa cô gái nào làm Huy phải để mắt đến trong lần gặp đầu tiên dù những người bạn gái trước kia đều rất xinh đẹp và hoàn hảo . Vậy mà , Hà , 1 cô gái hết sức bình thường lại có một lực hút rất lớn mà cậu không cưỡng lại nỗi . Huy cứ nghĩ mãi về đôi mắt đẫm buồn và lạnh lùng ấy . Huy cảm thấy Hà lúc trước hình như đã chịu 1 cú sốc lớn làm cô thay đổi , trong 1 phút giây nào đó cậu đã nghĩ phải làm cho cô ấy cười .
----------------------------------------------------------
Sáng dậy , Hà cảm thấy đôi mắt của mình xưng vù , hôm qua Hà đã khóc quá nhiều , cô khóc trong giấc mơ . Trong giấc mơ , cô thấy Bin , cô thấy Bin cứ đi xa mình dần , cô đã chạy theo , đến kiệt sức mà không đuổi được Bin , cô chỉ có thể nhìn Bin dần dần biến mất , trái tim cô buốt đau , cô khóc trong giấc mơ và đôi mắt cô cũng đẫm lệ . Hà nhơ Bin quá , nhớ Bin thất nhiều , cảm giác mất Bin như chỉ mới ngày hôm qua , nỗi đau của cô không lúc nào ngớt , chỉ có điều trứơc mặt mọi người và mẹ cô , cô không muốn để họ biết rằng cô đang rất đau , trái tim của cô cũng đang rĩ máu .
Thanks tui cái nhoa mí bạn
Cô đi học thật nhanh , đi lúc mẹ và em cô vẫn còn trong giấc ngủ . Vì cô không muốn mẹ cô buồn nhiều hơn . Đến trường quá sớm , cô là người đàu tiên bước vào cổng trường , không khí sáng sớm thật trong lành . Cô thích cảm giác này yên bình và tĩnh lặng . Cất xe thật nhanh và cô đi lên lớp của mình . Lớp cô ở lầu 3 vì thế nhìn xuống sân trường sẽ rất đẹp .Bước ra lan can , hít sâu 1 hơi không khí " hiếm có " ở thành phố nhộn nhịp này , cô tự người vào vách tường ngay lan can , hát những câu trong bài hát của cô :
Gió mơn man ngoài hiên lá rơi đầy
Từng án mây trôi về xa phía chân trời
Hoàng hôn nhẹ rơi buông chút nắng
Nắm tay nhau ta bước đi trên lối về
Mỗi đêm về , ngồi bên phím dương cầm
Nhẹ hát tên anh để vơi nỗi cô đơn
Nụ cười của anh đã khiến bối rối tim em
Em biết đã yêu anh rồi ...
Đang say sưa trong những làn điệu bài hát thì Hà nghe thấy tiếng động . Quay người lại , cô thấy Huy đang chăm chú lắng nghe mình hát . Thấy cô đã biết , Huy tiến lại gần , cười cười :
- Xin lỗi Hà nhé , mình không cố ý nghe lén đâu , chẳng qua là Hà hát hay quá nên ...

Chưa kịp để Huy nói xong , Hà đã đi vào trong lớp , để anh chàng đứng tiu nghĩu thật tội . Chưa bao giờ 1 ngừơi con gái nào lại làm cho Huy thãm thương như hôm nay . Nhưng cũng đành chịu thôi , vì ngoài cách đó ra Huy chẳng biết làm thế nào trước 1 con người lạnh lùng như Hà .
Những tiết học trôi qua , Huy chằng học mà cứ ngồi ngắm Hà mãi , nhưng chắc cô cũng không biết vì ngoài cái bảng kia thì cô có nhìn đi đâu nữa đâu .
- Huy ! ...... HUY!!! Em đang làm gì thế . Trả lời câu hỏi lúc nảy của cô mau .
Lúng túng , từ nãy đến giờ Huy có nghe gì đâu chứ , vậy thì sao mà biết cô hỏi khúc nào mà trả lời .Đang gải đầu gải tai thì Huy cảm thấy có ai đó kéo nhè nhẹ vào quần mình . Ngó sang Hà, thì thấy cô chỉ tay vào câu trả lời , biết thế Huy bèn nói theo " sự giúp đỡ " của Hà luôn .
- Đúng ! Em ngồi xuống ! Học hành nghiêm túc nha Huy .
Huy nhìn Hà , thắc mắc , sao cô lại giúp Huy nhỉ ?
- Cảm ơn Hà nha ! _ Giọng Huy nhẹ nhàng hết sức .
Nhìn sang Huy 1 cái , rồi Hà cũng nhìn lên bảng . Cũng như thế , Hà không nói tiếng nào , cũng không cười , nhưng Huy thấy được sự khác biệt giữa hôm qua và hôm nay . Cô nhìn huy đã nhẹ nhàng hơn , bớt lạnh lùng hơn , với ý nghĩ đó làm Huy vui vui trong lòng .
Ra về , thấy cô đi bộ chứ không phải đi xe đạp điện như hôm qua , Huy thắc mắc đến hỏi dù biết Hà sẽ không trả lời :
- Hôm nay Hà không đi xe đạp à ?
Hà gật đầu nhẹ . Cả 2 cùng đi về hướng cổng trường thì Huy thấy có người con gái ngồi trên chiếc xe đạp điện màu đen đang vẫy vẫy hướng 2 người và Huy biết đó là người đến đón Hà . Huy đến gần và làm quen :
- Chào bạn , mình là ban cùng lớp của Hà , còn bạn ?
Quả Huy thật đẹp trai , làm cả người " kén chọn con trai nhất " cũng phải đỏ mặt .
- Àh ..ừ...Mình là chị của Hà . _Giọng cũng bất bình thường luôn .
- Bạn có điện thoại không ? Cho mình đi _ Huy lại Xin số đt của Linh nữa chứ .
Cái xuất hiện đột ngột của Huy và lại xin số điện thoại của mình làm Linh đõ bừng mặt , miệng lắp bắp đọc số cho Huy .
Xong việc , Huy chào 2 chị em rồi đi về , miệng vẫn còn nở 1 nụ cười bí ẩn .
Trên đường về , Linh đã hỏi Hà :
- Cậu lúc nãy là gì của lớp em thế ??
- Là hot boy của trường em đó chị .
- Gì ? HOT bOYYYYY á ! _ Linh ngạc nhiên đến nỗi suýt làm ngã xe luôn . _ Vậy mà lúc nãy lại xin số đt của chị , kì ghê hén _ giờ thì Linh lại băn khoăn .
Hà im lặng , cô chẳng muốn nhắc đến Huy bởi cô chỉ xem đó là người học chung lớp , ngoài ra chẳng có gì hơn . Bổng , Linh nói :
- Hà này , em không thấy là Huy rất ...giống Bin à ! Cao , to , lại rất dể thương nữa , đặc biệt là nụ cười của cậu ấy .
Câu nói của Linh làm Hà như muốn đứng tim . Cô chưa bao giờ nhìn Huy kĩ dù chỉ 1 lần , bởi thế giờ nghe Linh nói Huy giống Bin cô cảm thấy tim mình như nghẹt thở . Nhưng đáp lại câu hỏi cảu Linh vẫn là sự im lặng dù trong lòng Hag giờ đây là 1 sự hỗn độn .
Đi về nhà , Huy cảm thấy có cái gì đó mơn man trong lòng , nhớ lại lúc sáng , tiếng hát của người con gái ấy đã làm trái tim Huy " tan chảy " . Đôi mắt hướng xa xa , giọng hát trong trong nhưng lại thãm thiết , buồn thương , tất cả những cái ấy đều làm cho Huy xao xuyến trong lòng . Có 1 cái gì đó đang len lõi trong trái tim cuả cậu , cảm giác trước nay chưa từng có vậy mà người con gái chỉ gặp có 2 lần lại cho Huy cảm giác đó .
Huy nghĩ chắc chắn quá khứ của Hà là 1 quá khứ đau khổ , cậu muốn biết , vì thế khi biết Linh là chị của Hà cậu đã nhân cơ hội đó để tìm hiểu nhiều hơn về Hà . Cầm chiếc điện thoại lên và cậu bắt đầu công việc .
-------------------------------------------
Linh đang học bài và đang đợi 1 cái gì đó mà Linh chưa biết . Điện thoai reo lên :
- Alo ! ai đó ạ ?
- Mình là Huy ! Lucs sáng mình đã giới thiệu rồi đấy .
- À ! thi ra là bạn , có chuyện gì không vây ?
- Uhm . Cũng chẳng có gì , mình chỉ muốn ...._ Huy ấp úng .
- Muốn gì ? _mặt Linh bắt đâu đỏ .
- Mình chỉ muốn nhờ bạn cho mình ....biết rõ hơn về Hà ! _ Huy nói
Thì ra , giờ Linh đã hiểu , Huy để ý Hà chứ không phải cô . Cô đã nhầm . Tuy hơi thất vọng nhưng cô vẫn vui
vẽ .
- Chà ! Để ý em tui hả ?
- ùhm thì ...Mình cũng không biết tại sao nữa ?_ Bây giờ thì đến phiên đầu dây bên này đỏ mặt >"< .
- Hờ hờ ! Zị định lợi dụng con chị để hiểu hơn con em chứ gì ._cô đùa
- Đâu ...đâu có . Huy hok có ý đó đâu , chỉ là muốn nhờ bạn thôi mà . _ Giong Huy bắt đầu năn nĩ .
- Vậy định nhờ không mà hok có " của hối lộ " nào à .
- Có chứ , Huy sẽ hậu tạ sau mà !
- Zị hối lộ tui = cái gì đây ?
- Uhm` .........Đi ăn kem nhá ?
- Ít zị hả . Nhưng thôi , cũng được , zị bao giờ mời tui xong ồi tính sau hén ....CCrupppppp.
- Alo ! alo ...bạn ....
Linh cúp máy rồi . Vậy là Huy đã thành công bước đầu tìm hiểu về Hà . Huy vui nhảy câng cẩng làm suýt bể cái bình quý . Nhưng dù bể cũng không sao , nó xứng đáng dzới việc làm cảu Huy ^^ . Cậu mong sao cho mong đến ngày mai để gặp được Hà và có thể may mắn nghe cô ấy hát như hôm nay .
-------------------------------------------------------------
Sáng dậy , hôm qua vì thức qua khuya để học nên Hà dậy muộn , cô vội chạy xe thật nhanh đến trường .
- Ê ! you là Hà đúng không . Bọn tui muốn nói chiện với you .
Một đám con gái ăn mặc đò đi học mà cũng không giống đi học , mặt mày thì chẳng ra sao tới đòi nói chuyện với cô . Và đương nhiên , cô đi theo , tính Hà là vậy .
- Này ! Nghe nói mày chảnh lắm đúng không ? Đã vậy còn hay bám đuôi của Huy nữa , mày là cái gì mà dám làm vậy trong trường này hả . _1 đứa đầu đàn nói với Hà với giọng hăm doạ .
Cô đang cúi xuống bổng ngước mặt từ từ , qua làn tóc đen và xuông , cô trừng đôi mắt lạnh lùng của mình khiến cả bọn không biết tại sao lại lùi xuống 1 bước .
- Bọn bây muốn gì ? Muốn đánh tao à , giỏi thì làm đi .
Câu nói của cô làm cả bọn đổ cả mồ hôi . Bọn nó đứng bất động luôn . Con đầu đàn vì không muốn " quê rình " như thế , lấy nguyên xô nước hắc vào người cô .
Aooooooo` !!!!!!
Booppppppppp' !
Đáp lại cái xô nước của nó là 1 cái tát nảy lữa làm nó té xấp xuống . Mặt hằng rõ cả bạn tay .
- Tao hok hiền đến nỗi để bọn bây bắt nạt đâu ! Đừng nhầm _ Hà nói với đôi mắt vẫn trừng to , khiến không 1 ai đáp lại cô .
Quay lưng đi thì Hà bắt gặp Huy . Miệng cậu ấy há hốc , Mắt thì mở to hết cở . Huy không ngờ 1 cô gài như Hà lại dám đánh 1 đám con gái như thế , lại càng ngạc nhiên hơn khi không 1 ai dám làm gì lại Hà .
( còn nữa)
Có cần Bin(nghe tên wen wa') dzúp BH hok????
Chắc ko từ chối sự dzúp đỡ đâu nhỉ
Típ nhá
Quay lưng đi thì Hà bắt gặp Huy . Miệng cậu ấy há hốc , Mắt thì mở to hết cở . Huy không ngờ 1 cô gài như Hà lại dám đánh 1 đám con gái như thế , lại càng ngạc nhiên hơn khi không 1 ai dám làm gì lại Hà .
- Vào lớp đi ! _ Hà nói với Huy khi đi qua cậu ấy , người cô ướt xũng .
- Hà cầm lấy áo khoác của Huy mặc vào nè , kẻo chút nữa lại cảm , trời hôm nay lạnh mà ._Huy đưa áo khoác cho Hà và nói .
Đúng như vậy thật , hôm nay trời se se lạnh , đã vậy người Hà còn bị ướt thế mà cô không nhận . Lúc này Huy trở nên cương quyết vô cùng , khoác áo lên người Hà và nói :
- Hà không cần ngại đâu . Cứ mặc đi , chứ không bệnh , không đi học được rồi lấy ai cho Huy mượn vỡ ._ Huy cười thật tươi trước mặt Hà .
Cô lặng người . Đúng , đúng là Huy rất giống Bin , cái nụ cười ấy cũng rất giống , Huy cũng cảm thấy được diều gì đó nên đã hỏi cô có sao không , nhưng Hag vội đi nhanh vào lớp mà không nói tiếng nào .
Vậy là , chỉ trong 3 ngày đàu tiên bước vào trường Hà đã trở thành " HOT GIRL " . Khong phải vì Hà đẹp , dể thương , học giỏi hay nhà giàu ( giống Huy ) mà vì cô : Cao nhất 3 khối nữ(1m74) . Có đôi mắt lạnh lùng nhất thế giới ( bọn bạn đặt ) và dám đánh cả bọn con gái giang hồ lớp 12 . Hà không quan tâm , vì cuộc sống bên ngoài suy nghĩ của Hà chỉ là 1 cái gfi đó không liên quan đến mình . Giờ , cô cảm thấy hơi mệt , đầu cô nóng ran , cô không biết chút nữa có đi về nhà được không , sắp hết tiết rồi .
- Hà vẫn khoẻ chứ ._ Huy quan tâm . _ Về nhà 1 mình có được không .
Cô gật đầu nhẹ dù cô cũng không chắc mình có về đến nhà mà " bình an vô sự " được không .
Cuối cùng cũng đến lúc đi về . Hà đứng dậy mà đàu đau như búa bổ , cố giữ được bình tĩnh Hà đi từ từ ra khỏi lớp . Nhưng , không được máy bước thì đã ngã ra phía sau và người đỡ cô chính là Huy .
- Thấy chưa , Huy nói rồi mà không nghe , thôi , để Huy đưa Hà về nhà , đưa chìa khoá xe đây .
Lấy chiếc chìa khoá từ tay của Hà . Huy chạy ù vào nhà xe , miệng mĩm cười . Huy rất muốn chỡ Hà về , bỡi thế đây chính là " dịp tốt " mà cậu mong đợi .
Trên đường đi về nhà , Huy cảm thấy người của Hà đang tựa nhẹ vào lưng mình . Cậu vui vui , nói đúng hơn là đang hạnh phúc . Lúc nãy , khi đỡ Hà , Huy cảm nhận được sự nhỏ bé , cần sự chở che của cô , cảm thấy Hà dưới lớp bọc của 1 con người lạnh lùng ấy là 1 cô gái yếu đuối .
Đến nhà , Huy dìu cô vào , mẹ Hà chạy ra đỡ cô và cảm ơn Huy . Huy định về thì :
- Huy định về bằng cách nào ? _ Hà quay mặt lại hỏi .
- Ùh thì đi xe buýt . Huy cười trả lời .
- Hay là Huy đi xe của mình về đi , rồi mai đến đón mình cũng được , giờ này xe buýt hết rồi .
- Được không ? Vậy Huy về nhé . Chào cô con về .
Đưa cô vào trong phòng , thay quần áo khô , mẹ cô vừa nhìn cô vào nói :
- Cậu ấy là bạn con à ?
- Dạ !
- Tốt qua nhỉ , vây là con có bạn rồi đó à . _ Giọng mẹ Hà rất vui .
Im lặng 1 lúc , cô trả lời :
- Dạ !
Rồi quay mặt vào trong . Mẹ cô khẽ lau tóc còn ướt của cô , miệng mĩm cười , có lẽ có 1 cái gì đó của cậu con trai mà bà vừa gặp làm bà cảm thấy sẽ làm thay đỗi đứa con gái của mình .
Đợi mẹ ra khỏi phòng cô mới nằm quay mặt ra . Cô đang lạnh , trái tim cảu cô cũng đang lạnh lẽo vô cùng , Hà đang nhơ về Bin . Tai sao lại sinh ra 1 con người nữa lại giống Bin , lại mang hình ảnh của Bin về đây , để trái tim của cô càng thêm nhói đau , buốt giá . Hình bóng của Bin cứ ở trước mặt Hà , cô cố với tới thì hình bóng ấy tan biến , cô như người đi trên sa mạc chỉ thấy ảo ảnh nước và bóng râm . Nỗi nhớ cứ dằn vặt cô , cứ từ từ như mũi dao , cứa dần vào trái tim của cô .
Dậy uống thuốc , ăn cơm , rồi cô xin mẹ ra biển dạo tí . Đi từ từ trên bãi biển quen thuộc , cô muốn gió biển thổi tan đi muộn phiền , nỗi đau khổ của mình , muốn mình có thể quay lại quay lại ngày xưa , giá như ....
- Này Hà , mai đi ăn kem không , chị thèm kem quá , mà lại là kem chùa nữa ._Bà chị đã bay ra nói những ngay câu đó lúc khi Hà vừa bước về tới xóm .
- Ùh . Vậy mai chị qua đón em nha . _ Hà nói xong đi vào nhà luôn .
Cũng đã lâu rồi cô không cảm nhận được sự ngọt ngào của kem tươi .
Sáng sớm , Huy đã đến đón Hà ( Tối qua đã cầu mong thời gian trôi qua nhanh mà ^^)
- Dạ ! Con đến đón Hà ạ . _Huy lễ phép .
- Ùh . Con đợi nó tí nhé .
Hà bước ra , hôm nay đã là ngày chính thức mặt áo dài . Cô thướt tha trong tà áo màu trắng tinh trông thật...thật đẹp . Lại một lần nữa mắt của huy lại mở to hết cở , cái điệu bộ đó của cậu cũng phải làm mẹ của Hà bật cười .
- Hà đã khoẻ chưa ? _ Huy hỏi lúc đang đi đến trường .
- Rồi !
- Hôm nay Hà đẹp thật
Huy nói mà miệng cười hì hì trong khi Hà đằng sau vẫn im lặng nhưng có lẽ đã quen với điều đó nên Huy hok còn thấy bất tiện khi nói chuyện với Hà nữa , dù Hà rất ít khi trả lời .
Tuy ít nói , nhưng với những bạn nữ trong lớp nhận xét thì Hà rất tốt , khi cần giúp gì mà Hà cso thể giúp được thì Hà rất nhiệt tình dù điều ấy không thể hiện ở khuôn mặt , vì thế trong lớp không ai là không quí mến Hà .
Hôm nay là thứ bảy , để cả lớp làm quen với nhau , cô nói cả lớp có thể đè nghị 1 bạn lên hát và cứ thế lần lượt . Cả lớp xôn xao bàn tán chuyện sẽ đưa ai lên đầu tiên .Hình như mọ chuyện xong dưới sự giúp đỡ của Huy và người lên sẽ là :
Thưa cô , lớp con quyết định người lên đàu tiên sẽ là bạn ....Linh HÀ ạ !
Tất cả vỗ tay hưởng ứng , và cô giáo cũng đồng tình bỡi trong lớp Hà là 1 người im lặng và in nói , qua hôm nay có lẽ sẽ vui vẽ và hoà đồng với lớp hơn .
- Theo " sự kiu gọi " của lớp mình , cô XIN MỜI EM LINH HÀ LÊN HÁT 1 BÀI NÀO !!!!!
Không còn cách nào khác , dù Hà đẫ từ chối nhưng cô và lớp vẫn muốn Hà lên vì . " Hà hát hay lắm " Theo lời của Huy thì như thế .
- Thưa cô , em lên đây vì cô và các bạn yêu cầu chứ em không biết hát bài nào hết ạ . _ Hà trả lời còn mặt thì cuối cuối xuống dưới
- Xạo quá ! Hát bài hôm bữa đi . _ Giọng Huy nói vọng lên .
Cả lớp đều nhìn Huy " Bài hôm bữa là hôm nào ? " Trong đầu ai cũng nghĩ thế . Cả lớp càng tò mò hơn .
- Vậy , em xin hát bài tiếng Anh được không ạ ?
- Được , em cứ hát bài nào em muốn _ Cô giáo trả lời .
- Em xin hát bài My Heart will go on .
Everynight ...in my dreams ...I see you , i feel you ....
Khi Hà cất tiếng hát , cả lớp đều im lặng không ai nói gì , hầu như không ai nói tiếng nào . Giọng điệu tha thiết của bài hát như hoà vào lòng của người , nhất là khi vừa nghe vừa nhìn vừa nghe cô hát , như rằng cô gái trong bài hát chính là cô vậy . Khi bài hát kết thúc , cả lớp vẫn im lặng , một lúc sau tiếng vỗ tay mới được phát lên , rất to .
- Cô không ngờ Hà lại hát hay như vậy . Vậy lớp mình bầu cử Hà làm lớp phó Văn thẫm mĩ luôn nha .
Cả lớp ai cũng đồng ý . Hôm nay lớp đều rất vui và sôi nỗi . Huy bắt chuyện với Hà .
- Sao Hà không hát bài hôm bữa ?
Hà vẫn im lặng và mãi miết làm bài toán của mình . Mặc Huy hỏi hết câu hỏi này đến câu hỏi khác .
Bất chợt Huy giậc mạnh làm rách cả vỡ của Hà , khuôn mặt vô cùng tức giận .
- Hà coi thường người khác vừa thôi chứ , hỏi 10 câu thì Hà cũng phải trả lời 1 câu chứ ??
Ôi . Giá mà Hà hiền hơn 1 chút để không cầm nguyên cuốn vỡ vừa bị Huy làm rách mà quăng mạnh vào mặt cậu ( đương nhiên là trước toàn thể cả lớp ) . Xong lấy cặp đi về luôn , trước những sự ngạc nhiên của cả lớp . Trong lớp chưa có ai tin là Hà dám đánh bọ con gái kia , ai cũng nghĩ Hà rất hiền và tốt ...nhưng giờ chắc...mọi người tin rồi .Chắc lun .

Huy ngồi đó , khuôn mặt rất đáng sợ , giờ mà ai đụng vào chắc phỏng tay ^^ . Được 1 lúc Huy , cầm quyển vợ rồi xách cặp về lun . Để mặt cô giáo và cả lớp hết ngạc nhiên này đến nhạc nhiên kia .
Nằm lăn lóc trên giường , Huy không thể nào mà không nghĩ đến Hà
" Sao quái thế nhĩ , mình sao lại để ý con nhỏ " thần kinh dây dài dây ngắn " đó nhĩ . Trời ơi , Huy ơi là Huy , mắt mày bị so le trong hay sao zị . HUYYYYYYYYYY ơi là HuYYYYYYYYYYYYYy "
Cứ ôm đầu mà la hét thế đấy , rồi chợt nhớ điều gì đó , Huy đến bàn , cầm cuốn vỡ lúc sáng "nhỡ " làm rách , tĩ mĩ dán lại từng chút , từng chút dù người làm rách nhiều hơn không phải Huy ^^ . Huy biết mình muốn tiếp cận Hà thì cần 1 sự cố gắng lớn . dù Huy không biết tình cảm của mình giờ là tình cảm gì .
- Alo ! Có phải Linh đó không ? _ Đây là việc và Huy muốn làm nhất bây giờ .
- Phải ! Huy đó hả ? Sao , chưa đến 7h mà ?
7h ! chết , hôm nay là ngày Huy mời 2 chị em đi ăn kem , vậy mà lúc sáng...Huy ....đã làm Hà ...Ôi ! Đầu óc cậu lúc này đang tự trách mình " Sao mình lại ngu thế nhĩ , biết hôm nay đi ăn kem mà cũng ..."
- À ùh . Chút nữa mình đến nhà 2 bạn à ?
- Chứ sao ! Nhớ 7h đó nghen , không là tui với nó đi ăn 1 mình á ....Crupppppppppppppppppp.
Linh cúp máy ùi . Cũng may Huy đã dán lại cẩn thận cuốn vỡ của Hà . Chút nữa gặp sẽ làm lành . ^^! . Còn giờ cậu phải " tuốt lại vẻ đẹp dzai " dù không tuốt thì cậu vẫn hơn người bình thường
7h !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Huy đã có mặt trước ngõ nhà Hà . ^^! ( Cậu này đôi khi cũng ngốc xít thật ) . Đợi mãi mới thấy chiếc xe đạp điện quen thuộc đi ra . Người ngồi trên xe là Hà và Linh .
- Đợi lâu chưa ? _ Linh hỏi
- Ùh . Cũng mới thôi mà .
Bổng Hà bước xuống . Nói với linh 1 cách lạnh lùng .
- Chị hok nói với em là có người khác đi cùng .
- À ừ ! Thôi mà , đi với chị cho vui .
Không trả lời Linh , Hà vào nhà luôn . Để lại Linh và Huy ở đây mang khuôn mặt như đưa đám . Linh cười khì , rồi hỏi Huy còn muốn đi nữa không . Và cả 2 cùng đi đến " xóm kem tươi " .
Đang nhăm nhi cây kem thì .
- Linh kể về cuộc sống lúc trước của Hà đi .
- Chuyện đó dài lắm .
- Kệ , kể cho Huy đi mừ rồi muốn ăn gì , mua gì cũng được , Huy sẽ hậu tạ mà . _ Huy nài nĩ .
Linh cười rồi
- Thật lòng trước kia , Hà không phải là 1 con người như thế này đâu . Nó rất tốt , rất hòa đồng và vui vẽ , ai quen nó cũng rất quí nó . Và ....
Linh bắt đầu kể , kể những tháng ngày hạnh phúc nhất cua Hà rồi đếnn ngày Hà bước vào cánh cữa địa ngục , cô không kiềm được xúc động khi kể đến đoạn thấy Hà trong bộ dạng như 1 người điên .
- ...Linh đã qua nhà nó , thấy nó trong bộ dạng như 1 người điên và ...._Linh khóc _và nó không còn là Hà của trước kia nữa , nó đã thay đổi , nó đã đóng cánh cữa của tâm hồn , trái tim của nó dường như đã chết theo Bin .
Huy lắng ghe từng câu , từng chữ của Linh mà lòng như có kim chích . Không ngờ , dù Huy biết trước kia Hà cso 1 quá khứ buồn nhưng không nghĩ lại bi thãm như thế . Cả 2 bây giờ đều im lặng , cây kem dỡ dang trên tay Huy đã tan chãy lúc nào rồi .
Về đến nhà , Huy đã quăng mình xuống giường . Nhớ đến Hà , cậu nhớ Hà ghê gớm . Khuôn mặt cô chứ hiện lên lẫn quẩn trong mắt cậu , nhớ đến cái dáng nhỏ nhắn , gầy guộc của cô khi vô tình ngã vào người cậu . Huy nhớ thật nhiều , nhớ cả câu chuyện mình vừa được nghe , trái tim cậu như quặng thắt lại , xót xa , thương cảm cho cuộc đời của cô gái . Chắc hẳn Bin là 1 người con trai rất tốt mà Hà rất yêu để mà giờ đây cô đã không còn là cô . Những người mà Huy " từng yêu " trước kia chưa bao giờ yêu cậu như Hà yêu Bin cả ,họ ở bên Huy chỉ vì cậu ...hoàn hảo , thế thôi . Có 1 chút gì đó cậu ganh tị với Bin , 1 chút thôi .
(còn tiếp)
- Này ! Cho mình xin lỗi Hà chuyện hôm qua nhé , đây là cuốn vỡ của Hà , Huy đã dán lại cẩn thận rồi .
Sáng , vừa thấy Hà , Huy đã tới .
Cầm cuốn vỡ , Hà nhìn lên , đôi mắt lần này khác hoàn toàn với nhũng lần trước , rất nhẹ nhàng , làm tim Huy đập thình thịch .
- Mình cũng có lỗi , xin lỗi Huy nhé ._Giọng rất nhỏ và nhẹ .
Thế rồi , chỉ vì 1 câu nói của Hà , Huy đã cười suốt cả 5 tiết học ( như mới đc trúng số đề ) . Mọi việc hum nay diễn ra rất suôn sẻ . Không có bất kì trục trặc gì xảy ra .
Tan trường , lúc dắt xe đi ra cổng thì Hà thấy 1 bé gái lấp ló như đang đợi 1 ai đó . Bổng :
- Mấy anh làm gì đó , buông tui ra coi !_ giọng của pé gái vang lên , hoảng sợ .
Xung quanh đầy người mà chẳng ai dám bước tới cứu pé cả . vì thế :
- Ê ! mấy thèn ranh kia ! Bọn bây đang làm gì em tao đó ? Buông tay nó ra không ? _ Hà gắt lên , đôi mắt to tròn trợn lên ( trông sợ phát kinh ý ^^ )
- Á à . Mày là chị nó à , trông xinh ra phết đó nhỉ ? _ Cái giọng đểu đểu của nó vang lên .
- Mấy thèn mất dạy , giỏi thì tới đây đi . _ Hà thách thức
Bọn kia vừa tới , quơ tay lên chưa kịp làm gì thì đã bị ăn 1 thụi . Cả trường ai cũng tròn mắt kinh ngạc . Hà vừa cột tà áo dài lại , định cho bọn nó thêm " vài chưởng " thì .
- Anh Huy , bọn kia ăn hiếp em kìa và còn định đánh chị " dể xương " kia nữa . _ pé kia giọng lanh lãnh .
Huy chạy tới .
Bốp ! Binh ! Bốp !
Huy đánh túi bụi . Cả bọn " không biết tự lượng sức mình " ấy không còn biết đường tránh lun chứ đừng nói là " chống trả ^^ !
Nhìn Huy lúc này thật mạnh mẽ , không hiền hiền như lúc nói chuyện với Hà . Cô thấy bọn kia chạy hết rồi Hà định đi về thì .
- Chi ui , chị ! Chị tên là gì thế .
Tuy hơi ngạc nhiên , nhưng Hà cũng quay lại :
- À ! Chị tên là Hà , còn bé ?
Mắt con nhỏ sáng lên :
- Bé á ? Em thích người ta gọi em là bé lắm á . Em tên Ngọc , 12 tuổi . Mà chị là bạn của anh em hả , lúc nảy vừa thấy bọn kia đang định đánh chị , anh ấy xông vào liền .
Vuốt tóc pé Ngọc , Hà cười . Hà đã cười , chỉ vì những lời nói của Ngọc . Khiến Ngọc lẫn huy đều ....sững sốt ( phải nói Hà có 1 nụ cười rất angel~^^~ ) . Ngồi nhẹ xuống ( vì Ngọc có chiều cao hơi khiêm tốn ) Hà nói :
- Pé làm chị thấy cảm động ghê nhỉ ?
- hì hì , chị cho pé số phone y . Pé làm bạn của chị nha , đc không chị ?_ Đôi mắt của Ngọc long lanh , long lanh ^^ .
Lấy cây bút xinh xinh mà mình tự design , ghi vào tay Ngọc rồi tặng luôn cây bút cho cô pé
- Tặng pé cây bút , xem như quà ngày đầu làm bạn nhé , lần sau gặp lại chỉ sẽ dẫn pé đi ăn kem .
Đứng lên , nhìn thấy Huy vẫn im lặng nhìn theo từng lời nói của mình , Hà cúi đầu thấp chào rồi lên xe đạp điện đi về .
Đến mãi đến khi Hà đi xa rồi 2 anh em mới đi về .
- Anh ơi ! Chị ấy tuyệt thật á !
- Ừh !
- Chị ấy cũng dể thương nữa chứ , hì hì .
- Em may mắn đó , Hà chưa bao giờ cười với người khác đâu ?
- WoW ...._Ngạc nhiên 1 lúc Ngọc nói tiếp _ Vậy lúc nãy anh được may mắn " ké " ồi .hè hè .
- Ưh ! Hì , mà nè , sao hok ở Mĩ với bố mẹ mà về đây hả , đã vậy lúc tới trường không nhở chú Hùng đưa tới ,đi 1 mình nguy hiểm lắm em biết không ? Lúc nảy mà không cò chị Hà , chúng nó lôi em đi rồi bố mẹ về giết anh hở ?
- Thui mờ , xin lỗi mờ . Xương anh mờ ^^! .
- À ! Chị Hà cho em số đt hả , cho anh với đi .
- Không , giờ ghét ồi ..
- Đưa không ?
- Không
....
2 anh em cứ đùa giỡn mãi như thế cho đến khi về đến nhà .

Hãy Đăng ký ngay tài khoản để truy cập không giới hạn các dịch vụ:

Bí kíp yêu
Tin Hot
Phong thủy
Tử vi
Hướng nhà theo phong thủy
Nhạc
Phần Mềm
Java Game
Hình nền
...

Soạn: DKG gửi 8793 để đăng ký tài khoản truy cập

Lưu ý: Nếu bạn đã có tài khoản mời bạn Đăng nhập để sử dụng dịch vụ

Cùng chủ đề

(1 - 10 của 48)

Các chủ đề khác